Mẹ 47 tuổi lên thành phố chăm cháu, 4 tháng sau bất ngờ báo tin có bầu, biết bố đứa trẻ là ai tôi càng sững sờ

Mẹ 47 tuổi lên thành phố chăm cháu, 4 tháng sau bất ngờ báo tin có bầu, biết bố đứa trẻ là ai tôi càng sững sờ

Mấy tuần gần đây, tôi thấy mẹ thường xuyên mệt mỏi, ăn uống kém, sáng ngủ dậy còn buồn nôn. Tôi cứ nghĩ bà thức đêm trông cháu giúp tôi nên kiệt sức. Cho đến tối hôm ấy, mẹ đặt trước mặt tôi chiếc que thử thai hai vạch rồi nói một câu khiến cả hai vợ chồng tôi ngồi chết lặng.

“Mẹ có thai rồi con ạ.”

Tôi năm nay 28 tuổi, kết hôn được hơn 3 năm và có một bé gái gần 2 tuổi.

Sau thời gian nghỉ sinh rồi làm việc tại nhà, đầu năm nay tôi quyết định quay lại công ty. Công việc của chồng tôi thường xuyên phải đi công tác, con gái lại còn nhỏ nên chuyện đưa đón, cơm nước và chăm con mỗi khi bé ốm khiến tôi xoay xở không nổi.

Cuối cùng, tôi đành gọi điện nhờ mẹ từ quê lên ở cùng một thời gian.

Mẹ tôi năm nay 47 tuổi. Bố mất khi tôi vừa học xong cấp ba. Suốt gần 10 năm qua, bà sống một mình và chưa từng nghĩ đến chuyện đi bước nữa.

Tôi từng nhiều lần khuyên mẹ:

“Con có gia đình rồi, mẹ gặp được người tử tế thì cứ tìm hiểu. Mẹ còn trẻ chứ có phải già đâu.”

Nhưng lần nào bà cũng cười rồi gạt đi:

“Tuổi này còn yêu đương gì nữa. Mẹ chỉ cần các con sống hạnh phúc là được.”

Vì vậy, trong suy nghĩ của tôi, chuyện mẹ có người yêu gần như không thể xảy ra.

Mẹ lên thành phố chăm cháu nhưng ngày càng có nhiều biểu hiện lạ

Từ ngày mẹ lên, cuộc sống của vợ chồng tôi nhẹ nhàng hơn hẳn.

Mẹ vốn nhanh nhẹn, sạch sẽ, lại thương cháu. Sáng bà đưa cháu đi học, chiều đón về. Hôm nào tôi tăng ca, mẹ nấu cơm rồi chờ hai vợ chồng về ăn.

Nhưng khoảng hơn một tháng trở lại đây, tôi bắt đầu nhận thấy mẹ có nhiều biểu hiện khác thường.

Buổi sáng bà thường kêu chóng mặt. Có hôm vừa ngửi thấy mùi cá kho đã chạy vội vào nhà vệ sinh nôn.

Tôi lo mẹ bị đau dạ dày, bảo bà đi khám nhưng mẹ nhất quyết không chịu.

“Mẹ chắc tại mấy hôm nay mất ngủ thôi, vài hôm là khỏi.”

Tôi cũng không nghĩ nhiều.

Thậm chí có lần tôi còn áy náy vì cho rằng mẹ vì chăm cháu giúp mình mà sức khỏe sa sút.

Cho đến một tối cuối tuần.

Hai vợ chồng vừa cho con ngủ xong thì mẹ đứng ngoài cửa phòng gọi tôi.

“Mẹ có chuyện này muốn nói với hai đứa.”

Tôi nhìn khuôn mặt căng thẳng của bà, trong lòng bỗng thấy bất an.

Mẹ ngồi xuống mép giường, im lặng rất lâu. Sau đó bà lấy từ trong túi áo ra một vật nhỏ, đặt lên bàn.

Tôi nhìn xuống.

Một chiếc que thử thai hiện rõ hai vạch.

Tôi tưởng mình nhìn nhầm.

“Mẹ lấy cái này ở đâu vậy?”

Mẹ cúi đầu:

“Của mẹ.”

Tôi bật cười vì nghĩ bà đang nói đùa.

Nhưng khi thấy mắt mẹ đỏ hoe, tôi mới hiểu bà hoàn toàn nghiêm túc.

“Mẹ… có thai?”

Bà gật đầu.

Tôi cảm giác đầu óc mình trống rỗng.

Người mẹ góa bụa gần 10 năm, chưa từng công khai quen bất cứ người đàn ông nào, giờ đột nhiên thông báo đang mang thai.

Tôi chỉ còn nghĩ được một câu:

“Ai là bố đứa bé?”

Mẹ im lặng rất lâu rồi mới nói ra một cái tên.

Và đó lại là người tôi không bao giờ nghĩ tới.

Bố đứa trẻ lại chính là người đàn ông thường xuyên đến đón cháu giúp mẹ

Đó là chú Hùng, 52 tuổi, chủ cửa hàng sửa xe nằm cách chung cư của tôi chỉ vài trăm mét.

Tôi biết chú Hùng.

Thậm chí hai vợ chồng tôi còn từng gặp chú nhiều lần.

Xe máy của mẹ có lần bị hỏng giữa đường, chú sửa giúp. Sau đó mỗi khi xe có vấn đề, mẹ lại mang qua cửa hàng.

Chú Hùng đã ly hôn hơn 8 năm, có một người con trai đang làm việc ở nước ngoài. Chú sống một mình trong căn nhà phía sau cửa hàng.

Điều khiến tôi sốc hơn là hóa ra hai người đã quen nhau gần nửa năm.

Thời gian đầu chỉ là vài câu chuyện lúc mẹ mang xe đến sửa.

Sau đó chú Hùng biết mẹ thường xuyên phải đi bộ đón cháu nên những hôm trời mưa, chú chủ động chạy xe tới giúp.

Dần dần hai người nói chuyện nhiều hơn.

Mẹ kể rằng chú Hùng từng ngỏ ý muốn nghiêm túc với bà nhưng mẹ không dám đồng ý.

Bà sợ tôi phản đối.

Bà còn sợ người ngoài dị nghị rằng đã có tuổi, con gái lấy chồng rồi mà vẫn nghĩ tới chuyện yêu đương.

Vì vậy, hai người cứ âm thầm qua lại.

Tôi nghe xong vừa giận vừa thương.

“Chuyện tình cảm của mẹ, con có cấm đâu. Tại sao mẹ phải giấu đến mức này?”

Mẹ lau nước mắt:

“Mẹ chỉ sợ con khó xử với chồng. Mẹ lên đây là để giúp các con, cuối cùng lại gây thêm chuyện.”

Nhưng điều khiến tôi lo nhất lúc ấy không phải chuyện hàng xóm nghĩ gì.

Mà là đứa trẻ.

Tôi hỏi mẹ:

“Mẹ chắc chắn muốn giữ em bé chứ?”

Mẹ im lặng một lúc rồi gật đầu.

“Mẹ muốn.”

Chồng tôi lập tức yêu cầu gọi người đàn ông ấy đến nói chuyện

Biết chuyện, chồng tôi không nổi nóng nhưng thái độ rất nghiêm túc.

Anh nói nếu chú Hùng thực sự muốn có trách nhiệm thì cần đến gặp gia đình nói chuyện rõ ràng.

Tôi gọi điện.

Khoảng 30 phút sau, chú Hùng có mặt.

Khác với sự lo lắng của tôi, vừa bước vào nhà, chú đã nói ngay:

“Anh xin lỗi vì để hai đứa biết chuyện theo cách này. Anh với mẹ cháu nghiêm túc. Đứa bé là con anh và anh muốn chịu trách nhiệm.”

Sau đó chú lấy điện thoại ra cho chúng tôi xem.

Tôi mới phát hiện hai người đã bàn chuyện kết hôn từ trước.

Chú Hùng thậm chí còn hỏi bác sĩ về việc khám sức khỏe trước khi sinh và dự định sửa lại căn phòng trong nhà để mẹ chuyển tới sống.

Nhưng mẹ tôi cứ lần lữa vì chưa biết phải mở lời với con gái thế nào.

Tối hôm ấy, bốn người nói chuyện gần ba tiếng.

Cuối cùng tôi hỏi mẹ lần nữa:

“Mẹ lấy chú ấy vì có em bé hay vì thực sự muốn sống với chú?”

Mẹ nhìn tôi rồi đáp:

“Nếu không có đứa bé, mẹ vẫn muốn ở bên ông ấy. Chỉ là mẹ chưa đủ can đảm nói với con.”

Nghe đến đó, tôi không hỏi thêm nữa.

Một tháng sau, tôi đưa mẹ đi đăng ký kết hôn

Sau khi hai bên gia đình gặp mặt, mẹ và chú Hùng quyết định đăng ký kết hôn nhưng không tổ chức đám cưới lớn.

Họ chỉ làm vài mâm cơm mời người thân.

Ngày mẹ chuyển đồ khỏi nhà tôi, con gái tôi cứ ôm chân bà ngoại khóc vì tưởng bà không quay lại nữa.

Mẹ cũng khóc.

Còn tôi đứng bên cạnh bỗng có một cảm giác rất lạ.

Suốt nhiều năm, trong mắt tôi, mẹ chỉ là “mẹ”.

Tôi quen với việc bà hy sinh, chăm sóc con cái, sống một mình và chẳng bao giờ đòi hỏi điều gì cho bản thân.

Tôi gần như quên mất rằng trước khi là mẹ của tôi, bà cũng là một người phụ nữ.

Bà cũng có quyền yêu, được quan tâm và có một mái ấm của riêng mình.

Điều khiến tôi yên tâm nhất là sau khi chuyển sang sống cùng chú Hùng, mẹ vui vẻ hơn hẳn.

Chú không cho bà làm việc nặng. Sáng nào cũng chuẩn bị đồ ăn rồi mới mở cửa hàng. Những hôm mẹ đi khám, chú đóng cửa nửa ngày để đưa bà đến bệnh viện.

Có hôm tôi sang chơi, nhìn người đàn ông trước đây mình chỉ coi là ông chủ tiệm sửa xe đang lúi húi gọt hoa quả cho mẹ, tự nhiên tôi bật cười.

Mẹ hỏi:

“Cười gì thế?”

Tôi trêu:

“Con đang tập làm quen với việc sắp có một đứa em nhỏ hơn con gái mình.”

Mẹ đỏ mặt rồi đánh nhẹ vào tay tôi.

Cả nhà cùng cười.

Nhưng thú thật, niềm vui vẫn đi kèm với nỗi lo.

Mẹ đã 47 tuổi, không còn ở độ tuổi lý tưởng để mang thai. Vợ chồng tôi khuyên mẹ phải khám thai và làm các xét nghiệm theo đúng chỉ định của bác sĩ, tuyệt đối không được chủ quan.

Có lẽ chuyện khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất sau tất cả không phải việc 47 tuổi mà mẹ tôi vẫn mang thai.

Mà là suốt gần 10 năm qua, tôi luôn cho rằng chỉ cần mình sống tốt thì mẹ sẽ hạnh phúc.

Đến bây giờ tôi mới hiểu, hạnh phúc của mẹ không nhất thiết chỉ xoay quanh con gái và cháu ngoại.

Bà cũng có cuộc đời của riêng mình.

Và nếu người đàn ông bên cạnh thực sự yêu thương, tôn trọng và có trách nhiệm với bà, tôi chẳng có lý do gì ngăn cản.

Chỉ có điều mỗi lần nghĩ đến vài tháng nữa, con gái tôi có thể sẽ có một người cậu hoặc dì còn nhỏ tuổi hơn chính mình, tôi vẫn không biết nên khóc hay nên cười.

Còn mọi người, nếu rơi vào hoàn cảnh của tôi, có ủng hộ mẹ sinh con và bắt đầu một cuộc hôn nhân mới ở tuổi 47 không?

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*