Ngày mẹ chồng chuẩn bị về quê sau gần 6 tháng lên thành phố chăm cháu, tôi lấy phong bì 30 triệu đồng đưa cho bà.

Tôi biết số tiền ấy chẳng thể tính được công sức bà đã bỏ ra, nhưng ít nhất cũng là chút lòng của vợ chồng tôi.
Không ngờ vừa nhìn thấy phong bì, mẹ đã đẩy mạnh về phía tôi.
“Mẹ không lấy. Các con giữ mà nuôi cháu.”
Tôi tưởng bà khách sáo nên cố nhét vào túi hành lý.
Mẹ lập tức lấy ra.
Thậm chí bà còn có vẻ giận.
Tôi đành cất tiền đi.
Chiều hôm ấy chồng đưa mẹ ra bến xe. Tôi ở nhà dọn lại căn phòng bà đã ở suốt nửa năm.
Khi cúi xuống gầm giường lấy đôi dép mẹ bỏ quên, tôi nhìn thấy một chiếc túi vải màu nâu được nhét rất sâu vào trong góc.
Tôi kéo ra.
Chiếc túi khá nặng.
Tôi cứ nghĩ mẹ để quên quần áo nên mở khóa để kiểm tra.
Nhưng thứ bên trong khiến tôi ngồi thụp xuống sàn.
Ngày tôi sinh con, mẹ chồng bỏ cả ruộng vườn lên thành phố
Tôi và chồng cưới nhau được 4 năm.
Chúng tôi đều là dân tỉnh lẻ lên thành phố học rồi ở lại làm việc.
Sau cưới, hai đứa vay ngân hàng mua một căn chung cư nhỏ. Cuộc sống không dư dả nhưng cũng tương đối ổn định.
Khó khăn thực sự chỉ bắt đầu khi tôi sinh con đầu lòng.
Mẹ ruột tôi đang phải chăm bố bị bệnh xương khớp nên không thể lên giúp.
Mẹ chồng nghe tin liền bảo:
“Để mẹ lên.”
Bà năm nay 59 tuổi, cả đời làm nông.
Trước đó mẹ gần như chưa bao giờ sống ở thành phố quá một tuần.
Vậy mà bà gói ghém vài bộ quần áo, bắt xe khách hơn 200km lên chăm con dâu ở cữ.
Ban đầu tôi cũng lo.
Tôi và mẹ chồng không có mâu thuẫn lớn, nhưng hai người ít sống chung nên tôi sợ lâu ngày sẽ phát sinh va chạm.
Thực tế cũng có lúc như vậy.
Mẹ quen tiết kiệm.
Tôi bật điều hòa, bà nhắc tốn điện.
Tôi đặt đồ ăn bên ngoài, bà bảo vừa đắt vừa không sạch.
Có lần tôi mua cho con mấy bộ quần áo hơn một triệu đồng, mẹ nhìn hóa đơn rồi xuýt xoa:
“Trẻ con lớn nhanh, mua đắt thế làm gì.”
Nghe nhiều lúc tôi cũng khó chịu.
Nhưng phải công nhận, bà chăm cháu cực kỳ tận tâm.
Đêm con khóc, mẹ thường dậy trước cả tôi.
Sáng bà đi chợ, nấu cơm, giặt quần áo.
Tôi chỉ việc ăn uống, nghỉ ngơi và chăm con.
Hết thời gian nghỉ thai sản, tôi quay lại công ty.
Mẹ tiếp tục ở lại.
Sáng nào bà cũng dậy từ hơn 5 giờ để chuẩn bị đồ ăn cho cả nhà.
Nhờ có bà, vợ chồng tôi mới yên tâm đi làm.
Có một chuyện về mẹ khiến tôi nhiều lần khó hiểu
Mỗi tháng chồng tôi đều đưa mẹ 5 triệu để chi tiêu.
Tiền chợ của gia đình chúng tôi đã để riêng.
Vì vậy 5 triệu ấy hoàn toàn là tiền chồng biếu mẹ.
Nhưng lần nào mẹ cũng từ chối.
Chồng phải nói mãi bà mới nhận.
Điều lạ là mẹ gần như chẳng mua gì cho bản thân.
Chiếc áo bà mặc vẫn là áo cũ mang từ quê lên.
Đôi dép bị đứt quai, tôi mua đôi mới thì bà cất vào tủ, vẫn mang đôi cũ sau khi lấy dây buộc lại.
Có lần tôi đùa:
“Mẹ định dành tiền làm của hồi môn lấy chồng nữa à?”
Mẹ cười:
“Tiền có bao giờ thừa đâu con.”
Lúc ấy tôi không để ý câu nói đó.
Nhưng sau này nhớ lại, tôi mới hiểu bà đã có dự định từ trước.
Sáu tháng sau, mẹ nhất quyết đòi về quê
Khi con tôi được gần 8 tháng, mẹ nói muốn về.
Bà bảo ở quê sắp vào vụ, nhà cửa bỏ lâu cũng không yên tâm.
Tôi thuê được một cô giúp việc theo giờ nên đồng ý.
Trước ngày mẹ về, tôi bàn với chồng:
“Mai em đưa mẹ 30 triệu nhé.”
Chồng hơi bất ngờ.
“Em cho mẹ nhiều thế?”
Tôi nói:
“Thuê người chăm con sáu tháng còn hơn số đó. Mẹ chẳng phải người ngoài.”
Chồng nhìn tôi một lúc rồi cười:
“Em muốn cho thì anh đồng ý.”
Tôi chuẩn bị tiền bỏ vào phong bì.
Nhưng sáng hôm sau, mẹ nhất quyết không nhận.
Tôi nói:
“Mẹ cầm lấy mua gì thì mua. Sáu tháng qua mẹ vất vả quá rồi.”
Bà xua tay.
“Mẹ chăm cháu nội chứ có đi làm thuê cho hai đứa đâu mà trả tiền.”
Tôi giải thích thế nào bà cũng không nghe.
Cuối cùng mẹ còn nói:
“Nếu con cứ đưa thì mẹ giận thật đấy.”
Tôi đành thôi.
Nhưng lúc ấy tôi vẫn không hiểu tại sao một người tiết kiệm đến từng nghìn đồng lại từ chối 30 triệu.
Cho đến khi tôi mở chiếc túi dưới gầm giường.
Bên trong chiếc túi là hàng chục phong bì
Chiếc túi vải cũ được kéo khóa rất cẩn thận.
Tôi mở ra và thấy một xấp phong bì.
Ban đầu tôi tưởng đó là giấy tờ của mẹ.
Nhưng khi cầm chiếc đầu tiên lên, tôi nhận ra ngay.
Trên đó có chữ của chồng:
“Biếu mẹ tháng 3.”
Tôi mở ra.
Bên trong vẫn còn nguyên tiền.
Tôi tiếp tục lấy chiếc thứ hai.
“Biếu mẹ tháng 4.”
Cũng còn nguyên.
Tháng 5.
Tháng 6.
Tháng 7…
Tất cả số tiền chồng đưa mẹ trong thời gian bà sống cùng chúng tôi đều nằm ở đó.
Tôi đếm sơ qua gần 30 triệu.
Nhưng bên dưới vẫn còn một chiếc phong bì lớn khác.
Tôi mở nó ra.
Bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm và một tờ giấy gấp làm tư.
Nhìn con số trên sổ, tôi sững người.
200 triệu đồng.
Tôi không hiểu mẹ lấy đâu ra số tiền ấy.
Nhưng khi mở tờ giấy bên cạnh, tôi càng bất ngờ hơn.
Trên đó là nét chữ nguệch ngoạc của mẹ:
“Tiền cho cu Tí sau này đi học.”
Cu Tí là tên ở nhà của con trai tôi.
Tôi ngồi dưới sàn rất lâu.
Người phụ nữ suốt nửa năm không dám mua cho mình một đôi dép mới lại âm thầm chuẩn bị 200 triệu cho cháu.
Tôi lập tức gọi điện cho chồng.
Phản ứng của chồng lại khiến tôi nghi ngờ
Điện thoại vừa kết nối, tôi hỏi:
“Anh có biết mẹ có sổ tiết kiệm 200 triệu không?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Em thấy rồi à?”
Tôi giật mình.
“Anh biết?”
Chồng thở dài.
“Anh biết mẹ có tiền tiết kiệm, nhưng không biết mẹ mang lên đây.”
Tôi hỏi số tiền từ đâu.
Anh trả lời:
“Tiền bố để lại với tiền mẹ bán đàn bò mấy năm trước.”
Tôi càng không hiểu.
“Đó là tiền dưỡng già của mẹ. Tại sao lại cho con mình?”
Chồng không nói.
Một lúc sau anh mới bảo:
“Đợi anh đưa mẹ ra xe rồi về nói.”
Câu nói ấy khiến tôi cảm thấy còn chuyện gì đó mình chưa biết.
Khoảng hơn một tiếng sau, chồng về.
Anh ngồi xuống sofa rồi nói:
“Thực ra mấy tháng trước ngân hàng gọi cho anh.”
Tôi ngơ ngác.
“Họ gọi anh làm gì?”
Anh nhìn tôi:
“Khoản vay mua nhà của mình.”
Tim tôi chợt đập mạnh.
Hóa ra mẹ đã nghe được cuộc nói chuyện mà tôi không hề biết
Hai năm trước, vợ chồng tôi vay một khoản khá lớn để mua căn hộ.
Sau khi tôi nghỉ sinh, thu nhập gia đình giảm đáng kể.
Đúng thời điểm ấy công ty của chồng gặp khó khăn, thưởng bị cắt.
Có vài tháng chúng tôi phải lấy tiền tiết kiệm bù vào khoản trả ngân hàng.
Tôi từng rất lo.
Một đêm tưởng mẹ đã ngủ, tôi nói với chồng trong phòng khách:
“Nếu tình hình này kéo dài, hay mình bán căn hộ rồi thuê nhà một thời gian?”
Chồng không đồng ý.
Hai vợ chồng tranh luận khá lâu.
Sau đó công việc ổn định trở lại nên chuyện ấy cũng qua đi.
Tôi gần như quên mất.
Nhưng mẹ đã nghe thấy.
Chồng kể, vài ngày sau bà gọi riêng anh vào phòng.
Bà hỏi:
“Hai đứa còn nợ ngân hàng bao nhiêu?”
Chồng không chịu nói.
Mẹ cũng không hỏi thêm.
Hóa ra từ hôm đó, bà đã tính đến chuyện mang toàn bộ số tiền dành dụm của mình cho chúng tôi.
Tôi nhìn cuốn sổ tiết kiệm trên bàn mà mắt cay xè.
“Nhưng sao mẹ lại ghi là cho cu Tí đi học?”
Chồng cười buồn:
“Vì mẹ biết nếu ghi cho vợ chồng mình, chúng ta sẽ không lấy.”
Tôi lập tức bảo chồng quay xe đón mẹ
Lúc đó xe khách của mẹ chưa chạy.
Tôi gọi điện.
“Mẹ đang đâu?”
“Đang ở bến xe.”
“Mẹ đứng đó chờ con.”
Mẹ hỏi có chuyện gì nhưng tôi không trả lời.
Hai vợ chồng lập tức lái xe ra bến.
Vừa thấy chúng tôi, mẹ ngạc nhiên:
“Có chuyện gì mà chạy ra đây?”
Tôi đưa chiếc túi vải lên.
Sắc mặt mẹ thay đổi ngay.
“Sao con lại mang cái đó ra?”
Tôi hỏi:
“200 triệu này là thế nào?”
Mẹ tránh ánh mắt tôi.
“Thì mẹ cho cháu.”
Tôi đặt cuốn sổ vào tay bà.
“Con không lấy.”
Mẹ lập tức đẩy lại.
“Mẹ già rồi, ở quê tiêu bao nhiêu đâu.”
Tôi nói:
“Chính vì mẹ già rồi nên càng phải giữ.”
Hai mẹ con giằng co ngay giữa bến xe.
Cuối cùng mẹ nổi cáu:
“Các con còn nợ tiền nhà, lại nuôi con nhỏ. Mẹ giữ tiền làm gì?”
Tôi cũng không nhịn được nữa.
“Mẹ giữ để sau này ốm đau còn có tiền mà chữa bệnh. Mẹ cứ cho chúng con hết, rồi lúc mẹ cần thì sao?”
Bà nói một câu khiến tôi nghẹn lại:
“Thì mẹ còn các con.”
Tôi không nói được gì nữa.
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không nhận 200 triệu của mẹ
Tôi nói với mẹ rằng khoản vay mua nhà của chúng tôi vẫn trong khả năng chi trả.
Hai vợ chồng còn trẻ, còn sức khỏe và còn có thể kiếm tiền.
Còn số tiền đó là thành quả mẹ tích cóp cả đời.
Tôi không muốn lấy.
Mẹ không chịu.
Cuối cùng chồng phải đứng ra giải quyết.
Anh nói:
“Tiền vẫn để tên mẹ. Bao giờ cu Tí 18 tuổi, nếu lúc ấy mẹ vẫn muốn cho cháu thì mẹ tự tay đưa.”
Mẹ suy nghĩ một lúc rồi mới đồng ý.
Còn gần 30 triệu trong những phong bì chồng đưa suốt sáu tháng, bà vẫn nhất quyết không nhận.
Bà nhét tất cả vào tay tôi.
“Mua sữa cho cháu.”
Tôi bật khóc.
Từ trước đến giờ tôi vẫn nghĩ mình đối xử với mẹ chồng khá tốt.
Nhưng đến hôm ấy tôi mới nhận ra giữa tôi và bà vẫn tồn tại một khoảng cách vô hình.
Tôi thường nghĩ:
Đây là mẹ của chồng.
Còn bà dường như chưa bao giờ nghĩ:
Đây chỉ là vợ của con trai mình.
Ba tháng sau, tôi mới thực sự “trả” được món nợ với mẹ
Sau khi mẹ về quê, tuần nào vợ chồng tôi cũng gọi video.
Một hôm tôi thấy phía sau bà có chiếc tủ lạnh cũ, cánh phải dùng dây buộc mới đóng kín được.
Tôi hỏi chồng:
“Tủ nhà mẹ hỏng lâu chưa?”
Anh tỉnh bơ:
“Chắc hơn năm rồi.”
Tôi tức:
“Sao anh không nói?”
Cuối tuần đó, tôi đặt một chiếc tủ lạnh mới gửi về.
Mẹ gọi điện mắng tôi gần 20 phút vì “tiêu tiền hoang”.
Tôi chỉ cười:
“Tiền của con, con thích tiêu thế nào là quyền của con.”
Mẹ im lặng.
Tôi nói tiếp:
“Giống như tiền của mẹ, mẹ muốn cho cháu là quyền của mẹ vậy.”
Đầu dây bên kia im thêm vài giây rồi tôi nghe thấy mẹ cười.
“Con này, ghê thật.”
Từ hôm ấy tôi bắt đầu có một thói quen.
Mỗi tháng nhận lương, tôi dành riêng một khoản nhỏ vào tài khoản tiết kiệm.
Tên tài khoản tôi đặt là:
“Quỹ của mẹ.”
Tôi không nói cho bà biết.
Tôi cũng chẳng biết sau này số tiền ấy sẽ dùng vào việc gì.
Chỉ mong đến khi mẹ cần, vợ chồng tôi có thể nói với bà đúng câu bà từng nói với chúng tôi:
“Mẹ cứ giữ tiền của mẹ đi. Mẹ còn có các con.”
Có lẽ trong nhiều gia đình, ông bà lên chăm cháu rồi từ chối nhận tiền là chuyện rất bình thường.
Nhưng sau câu chuyện này, tôi lại nghĩ khác.
Cha mẹ thương con nên không muốn tính toán công sức. Nhưng liệu vì thế mà con cái có thể xem sự hy sinh ấy là điều hiển nhiên?
Nếu là bạn, sau 6 tháng mẹ chồng bỏ quê nhà lên chăm cháu, bạn có biếu bà 30 triệu đồng không?
Để lại một phản hồi