Vừa đặt xuống bàn hơn 20 món ăn tôi tự bỏ tiền chuẩn bị cho ngày đoàn viên, nào ngờ mẹ chồng lén gọi cả họ bên nội đến chiếm hết chỗ, còn thẳng tay đuổi mẹ ruột tôi ra ngoài rồi buông một câu khinh miệt: “Nhà nghèo thì biết thân biết phận, mâm chính không phải chỗ để ngồi.” Hành động bình tĩnh của tôi chỉ 5 phút sau khiến cả đại gia đình cúi gằm mặt, xấu hổ không ai dám lên tiếng…

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

CHƯƠNG 1: BỮA TIỆC ĐOÀN VIÊN VÀ TIẾNG CHỬI CỦA MẸ CHỒNG

Tiếng bát đĩa sứ đập xuống mặt bàn gỗ xà cừ tạo nên một âm thanh chói tai, cắt ngang bầu không khí oi nồng của buổi tối Trung Thu tại xóm cũ thành phố Kim Hoa, tỉnh Triết Giang. Tôi vừa đặt đĩa tôm hùm hấp tỏi – món ăn thứ hai mươi hai do chính tay mình gom góp tiền lương, đi chợ từ bốn giờ sáng và cặm cụi nấu nướng suốt tám tiếng đồng hồ – xuống chính giữa chiếc bàn tròn lớn nhất nhà.

Chưa kịp lau vạt mồ hôi đang rịn ra trên trán, ánh mắt tôi đã khựng lại.

Toàn bộ năm chiếc bàn tròn trải bạt đỏ ngoài sân vườn nhà chồng đã kín nấc người. Họ hàng bên nội nhà họ Vương, từ bà cô ba tận Ô Ôn Châu đến ông chú năm ở Bàn An, không thiếu một ai. Những khuôn mặt đăm chiêu, những ánh mắt soi mói cùng tiếng húp súp sùm sụp vang lên chát chúa. Nhưng thứ làm tim tôi thắt lại không phải là sự xuất hiện không báo trước của hơn ba mươi người họ Vương, mà là bóng dáng người phụ nữ gầy guộc, mặc chiếc áo sơ mi hoa đã cũ mòn màu, đang đứng co co ở gác bếp tối om.

Mẹ tôi.

Bà xách chiếc túi dệt bằng bạt ni-lông – nơi đựng hai hũ măng muối và chục trứng gà quê bà đi tàu điện mất ba tiếng mang lên – tay chân run rẩy vì bối rối.

“Mẹ, sao mẹ lại đứng ở đây? Sao không vào bàn ngồi?” Tôi sải bước tới, định nắm lấy tay bà kéo ra bàn chính.

Chưa đầy hai bước, bà Trương – mẹ chồng tôi – từ trong nhà chính bước ra, tay cầm chiếc quạt giấy xòe chanh chua, vung tay chặn ngang ngực tôi. Giọng bà cất lên, cao vút và chói lót như tiếng xé vải, đủ để toàn bộ khách khứa đang gắp thịt bên ngoài đều dừng đũa quay lại nhìn.

“Này! Làm cái gì đấy hả Triệu Mẫn?” Bà Trương hếch cằm, ánh mắt nhìn mẹ tôi như nhìn một thứ bẩn thỉu vương trên tạt nệm. “Bàn chính hôm nay là để đón chú Năm vừa lên chức Giám đốc khối ở ngân hàng, đón bác Bảy mới tịnh dưỡng ở Hàng Châu về. Toàn là người có đầu có đuôi của dòng họ Vương này. Bà già dưới quê của cô, mình mẩy toàn mùi rơm rạ với mắm tôm, ngồi vào đấy rồi bắt người ta ngửi cùng à?”

“Mẹ!” Tôi gằn giọng, bàn tay nắm chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay. “Toàn bộ mâm cỗ hôm nay là tiền do con bỏ ra, từ tôm hùm, cua lông cho đến rượu Mao Đài kia! Mẹ con từ quê lên thăm cháu, sao lại không có quyền ngồi?”

Mẹ chồng tôi nhếch môi, nụ cười nửa miệng đầy vẻ miệt thị. Bà tiến lại gần mẹ tôi, thản nhiên giật lấy túi măng muối trên tay bà rồi ném bẹp xuống đất, nước măng bắn tung tóe lên đôi dép cao su đã mòn gót của mẹ tôi.

“Đồ không biết điều!” Mẹ chồng tôi khoanh tay, cao giọng trước mặt mấy chục con người dòng họ Vương đang tủm tỉm cười hùa theo. “Cái loại nhà quê nghèo rớt mùng mồng, đến cúng tổ tiên còn không có nổi đĩa thịt tử tế thì biết thân biết phận một chút! Mâm chính không phải chỗ để cái loại này ngồi. Muốn ăn thì cầm cái bát xuống góc sân kia mà ăn, không thì cút về quê!”

Mẹ tôi cúi gằm mặt, bàn tay nhăn nheo run rẩy thu hồi chiếc túi ni-lông bị văng ra. Bà ngước đôi mắt đục ngầu, chan chứa nước mắt nhìn tôi, giọng thì thầm đứt quãng: “Mẫn à… thôi con… Mẹ không đói. Mẹ… mẹ ra bến xe về quê luôn cũng được. Con đừng làm rộn chuyện lên kẻo nhà chồng khinh…”

Lời nói nhẫn nại của mẹ như từng chiếc kim đâm xuyên qua lồng ngực tôi. Nhìn mẹ chồng tôi đang hãnh hãnh đi lại bàn chính, rót ly rượu Mao Đài tốn gần mười triệu đồng của tôi để nịnh hót ông chú ngân hàng, nhìn Vương Vĩ – chồng tôi – đang ngồi thản nhiên gắp thức ăn, giả vờ như không nghe không thấy vợ và mẹ vợ mình bị lăng mạ… một luồng hơi lạnh ngắt chạy dọc sống lưng tôi.

Sự chịu đựng, nhẫn nhịn suốt ba năm làm dốc sức cho cái gia đình này, trả nợ cho chồng, mua xe cho mẹ chồng, nhường nhịn từng lời mỉa mai… đến khoảnh khắc này hoàn toàn vỡ vụn.

Tôi không gào khóc. Tôi không chửi bới.

Tôi hít một hơi thật sâu, tiến lại nắm lấy tay mẹ ruột, nhẹ nhàng dắt bà ngồi xuống chiếc ghế sofa da đắt tiền ở giữa phòng khách nhà chính – chiếc ghế mà mẹ chồng tôi vốn coi là “chỉ dành cho khách quý”.

“Mẹ ngồi đây chờ con 5 phút.” Tôi nói bằng giọng lặng ngắt.

Tôi quay sang nhìn mâm cỗ nghi ngút khói, nhìn những gương mặt tham lam của dòng họ nhà chồng đang chực chờ ngấu nghiến công sức của tôi. Một nụ cười lạnh xuất hiện trên môi.

Chỉ 5 phút sau, hành động của tôi đã biến bữa tiệc đoàn viên sang trọng của nhà họ Vương thành một cơn ác mộng.

CHƯƠNG 2: 5 PHÚT BỌC LÓT VÀ BẢN HỢP ĐỒNG LÀM RÚT RUỘT

Tôi bước nhanh ra sân, không nói một lời, vơ lấy chiếc khăn trải bàn ở góc bàn chính. Trong ánh mắt ngơ ngác của mấy chục con người, tôi nắm chặt mép khăn, dồn lực giật mạnh một cái!

“XOẢNG! XOẢNG! BỐP!”

Tiếng đĩa sứ xịn đập vỡ nát trên nền gạch hoa. Món tôm hùm hấp tỏi, cua lông hấp gừng, vi cá hải sam – những món ăn đắt đỏ nhất – đổ nhếch nhác xuống đất, nước sốt bắn tung tóe lên những chiếc sơ mi trắng đắt tiền của ông chú Ngân hàng và chiếc đầm gấm của bà cô ba.

“Cô điên rồi sao Triệu Mẫn?!” Mẹ chồng tôi gào lên, mặt cắt không còn một giọt máu, nhảy dựng lên như bị nước sôi dội vào chân. “Mày có biết mâm này bao nhiêu tiền không? Mày phát bệnh thần kinh à?”

Vương Vĩ lúc này mới đập bàn đứng phắt dậy, chỉ tay vào mặt tôi: “Triệu Mẫn! Em làm cái trò gì đấy? Trước mặt họ hàng nội ngoại mà em làm nhà anh mất mặt thế à? Mau quỳ xuống xin lỗi mẹ và các cô các chú ngay!”

Tôi đứng giữa đống đổ vỡ, thản nhiên rút từ trong túi xách ra một xấp tài liệu cùng một chiếc máy máy chiếu mini cầm tay – thứ tôi vốn chuẩn bị để báo tin vui tăng chức cho gia đình vào tối nay. Tôi không nhìn chồng, cũng chẳng nhìn mẹ chồng, mà lẳng lặng bật máy chiếu lên bức tường trắng lớn nhất ở phòng khách.

Trên bức tường hiện rõ từng dòng chữ đen trắng rõ ràng: “HỢP ĐỒNG CHO THUÊ NHÀ VÀ MƯỢN NỢ CÁ NHÂN”.

“Trước khi bảo tôi quỳ xuống, tôi xin phép dành 3 phút để làm rõ vài chuyện cho cả đại gia đình họ Vương ở đây cùng nghe.” Giọng tôi phát ra qua chiếc loa bluetooth nhỏ trên bàn, vang vọt và đanh thép.

Tôi chỉ tay lên màn hình:

“Thứ nhất: Căn nhà ba tầng có sân vườn rộng 200m2 này, không phải của dòng họ Vương. Đây là tài sản riêng do bố mẹ ruột tôi – người mà bà Trương vừa chê là ‘nhà quê nghèo rớt mùng mồng’ – đứng tên mua từ 5 năm trước và cho vợ chồng tôi ở nhờ. Hợp đồng đứng tên Triệu Mẫn tôi.”

Một tiếng ồ lớn vang lên từ phía các cô chú họ Vương. Mẹ chồng tôi bắt đầu tái mặt, môi bà giật giật.

“Thứ hai:” Tôi bấm chuyển slide tiếp theo. “Chiếc xe Mercedes E300 mà anh Vương Vĩ đang đi, cũng như khoản tiền 800 triệu đồng để mở cửa hàng kim khí cho anh chú Năm ở Bàn An năm ngoái… toàn bộ là tiền tiết kiệm riêng từ công ty truyền thông của tôi. Trong đó, có 500 triệu là tiền mẹ ruột tôi bán hai sào đất ở quê gửi lên cho tôi làm vốn.”

Tôi quay sang nhìn thẳng vào mắt ông chú Ngân hàng đang ngồi há hốc miệng: “Chú Năm, giấy nợ chú ký với tôi tháng 8 năm ngoái vẫn còn nguyên chữ ký tươi đây ạ. Hạn trả là tuần trước, chú đã trả chưa?”

Ông chú Ngân hàng mặt mày xám xịt, vội vàng cúi gằm mặt xuống, không dám ngẩng lên nhìn ai.

“Và thứ ba:” Tôi tiến lại gần mẹ chồng tôi, người lúc này đã run rẩy tựa lưng vào mép bàn. “Bà nói mẹ tôi là loại nghèo hèn không có quyền ngồi mâm chính? Vậy thì từ giây phút này, chiếc nhà này, đống tài sản này, và cả đứa con gái ‘nhà quê’ này sẽ không tốn một đồng nào cho nhà họ Vương các người nữa.”

Tôi móc từ trong túi ra chiếc điện thoại, bấm một dãy số rồi bật loa ngoài.

“Alo, Văn phòng Luật sư Trí Đức phải không? Tôi là Triệu Mẫn. Nhờ anh kích hoạt ngay thủ tục đơn phương ly hôn với Vương Vĩ. Đồng thời, gửi thông báo thu hồi lại căn nhà tại số 18 đường Kim Hoa trong vòng 24 giờ tới. Ai không dọn đi, nhờ bên công an can thiệp giúp tôi.”

Đoạn hội thoại ngắn gọn vang lên rõ mùng một giữa không gian im lặng như tờ. Cả đại gia đình họ Vương – những con người vài phút trước còn vênh váo, khinh khỉnh nhìn mẹ con tôi – giờ đây mặt ai nấy đều xám như tro tàn, cúi gằm mặt xuống, xấu hổ đến mức không một ai dám cất tiếng thở mạnh.

CHƯƠNG 3: ĐÁI TỘI VÀ BẢN NGUYÊN BẢO VỆ MẸ

Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng khách. Tiếng quạt trần quay quay “vè vè” dường như càng làm tăng thêm sự ngột ngạt.

Vương Vĩ cuống cuồng chạy tới, nắm lấy tay tôi, giọng run rẩy: “Mẫn! Em điên rồi sao? Chỉ là chuyện bữa ăn thôi mà, sao lại đòi ly hôn? Mẹ… mẹ chỉ là miệng tiếng thế thôi chứ không có ý gì đâu! Em mau giải thích với luật sư đi!”

“Không có ý gì?” Tôi gạt phắt tay anh ta ra, ánh mắt đầy khinh bỉ. “Khi mẹ anh mắng mẹ tôi, anh ngồi đâu? Khi bà hắt hủi bà già 60 tuổi ra góc bếp, anh đang bận rót rượu nịnh hót chú anh! Anh không phải là con đẻ của mẹ tôi, nhưng anh là chồng tôi. Anh nhìn mẹ tôi chịu tủi hờn mà không nói nổi một câu, anh có còn là con người không?”

Mẹ chồng tôi lúc này ngã khuỵu xuống gạch, hai tay bấu lấy vạt áo tôi, giọng mếu máo không còn chút uy phong nào của bà chủ nhà: “Mẫn ơi… Mẹ sai rồi! Mẹ quáng mắt rồi! Mẹ không biết căn nhà này là của mẹ con cô… Mẹ chỉ muốn làm oai với họ hàng thôi mà! Cô đừng đuổi mẹ đi, mẹ già rồi, biết đi đâu bây giờ?”

Mấy bà cô, ông chú họ Vương vừa nãy còn xỉa xót, giờ đây lén lút đứng dậy, lẳng lặng rút lui ra phía cổng như những con chuột mắc mưa. Không ai bảo ai, họ tự biết mình chỉ là những kẻ ăn bám, hùa theo sự độc ác của mẹ chồng tôi để trục lợi.

Tôi không trả lời mẹ chồng. Tôi bước đến bên mẹ mình, nhẹ nhàng nâng bà dậy. Mẹ tôi ngước đôi mắt ướt đẫm nhìn tôi, bàn tay nhăn nheo vuốt ve má tôi, giọng thì thầm: “Mẫn… như thế này có quá đáng không con? Dù sao cũng là gia đình…”

“Mẹ,” Tôi cắt lời, nước mắt lúc này mới lăn dài trên má, nhưng là những giọt nước mắt giải thoát. “Gia đình là nơi bảo vệ nhau, chứ không phải nơi để người ta chà đạp mẹ của con. Con đã nhịn ba năm vì nghĩ cho anh ta, nhưng nếu để mẹ phải tủi thân dù chỉ một giây nữa, con không làm một người con thảo.”

Tôi quay sang nhìn Vương Vĩ và mẹ chồng tôi đang đứng chết trân ở giữa phòng.

“Toàn bộ đồ đạc cá nhân của hai người, tôi cho phép dọn trong đêm nay. Sáng mai, khóa cửa sẽ được đổi. Những khoản nợ của chú Năm và tiền riêng anh cầm của tôi, luật sư sẽ làm việc sòng phẳng.”

Nói rồi, tôi xách chiếc vali nhỏ đã chuẩn bị sẵn từ chiều, một tay tay xách túi măng muối của mẹ, tay kia nắm chặt lấy bàn tay gầy guộc của bà. Chúng tôi bước qua đống đĩa vỡ, bước qua những khuôn mặt xám xịt của nhà họ Vương, đi thẳng ra cổng.

Đêm Trung Thu, ánh trăng tròn và sáng vắt ngang bầu trời Kim Hoa. Gió thu thổi nhẹ qua mái tóc, mang theo hương hoa quế thoang thoảng. Mẹ tôi nắm chặt tay tôi, bước đi bên cạnh tôi trên con đường lát đá.

“Mẫn này, tối nay về nhà cũ với mẹ, mẹ nấu mì trứng cho ăn nhé?” Mẹ tôi khẽ nói, nụ cười hiền hậu đã trở lại trên gương mặt nhăn nheo.

“Vâng, mẹ. Con thèm món mì trứng của mẹ nhất trên đời.” Tôi mỉm cười, lòng nhẹ nhõm đến kỳ lạ.

Tôi biết, chặng đường phía trước có thể sẽ có nhiều sóng gió khi phải làm lại từ đầu. Nhưng đứng dưới ánh trăng tròn vẹn, bên cạnh người phụ nữ đã hy sinh cả đời vì mình, tôi biết mình đã lựa chọn đúng. Bữa tiệc đoàn viên thực sự không nằm ở mâm cao mỗ đầy hay sự đông đúc của những kẻ hợm hĩnh, mà nằm ở nơi nào có tình yêu thương và sự tôn trọng trọn vẹn.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*