BỐN NĂM XA NHÀ GỬI VỀ HƠN 2 TỶ, NGÀY TRỞ VỀ TÔI CHẾT LẶNG KHI THẤY VỢ CẠO TRỌC ĐẦU, QUỲ RỬA CHÉN NGOÀI SÂN…

Bốn năm làm việc nơi đất khách, tôi chưa từng nghĩ ngày mình trở về lại bắt đầu bằng một cảnh tượng khiến cả đời này tôi không thể nào quên.
Tôi tên Hoàng Nam. Ngày đặt chân sang Nhật Bản làm việc, tôi mới ngoài ba mươi. Vì muốn gia đình thoát khỏi cảnh căn nhà cũ dột nát, tôi chấp nhận ký hợp đồng lao động tận bốn năm ở vùng ngoại ô Nagano.
Những ngày đầu xa quê vô cùng khắc nghiệt.
Mùa đông tuyết phủ trắng đường, nhiệt độ xuống dưới mức đóng băng. Có những hôm tôi phải làm ca đêm liên tục mười hai tiếng trong nhà máy chế biến thực phẩm. Bàn tay tê cứng, lưng đau đến mức nằm xuống giường cũng không ngủ nổi.
Có lần tôi sốt gần 39 độ nhưng vẫn cố gắng đi làm.
Không phải vì tôi không biết mệt.
Mà bởi tôi luôn nghĩ đến vợ và mẹ đang ở quê.
Mỗi tháng nhận lương, sau khi trừ tiền nhà, tiền ăn và các khoản sinh hoạt tối thiểu, tôi gần như gửi toàn bộ số tiền còn lại về Việt Nam. Trung bình mỗi tháng khoảng hơn bốn mươi triệu đồng. Có những tháng tăng ca nhiều, tôi gửi được gần sáu mươi triệu.
Tính cả bốn năm, số tiền tôi chuyển về đã vượt quá hai tỷ đồng.
Tôi chỉ dặn vợ một điều:
“Em đừng tiêu hoang. Mình cứ sửa lại căn nhà, mua miếng đất nhỏ rồi dành dụm. Sau này anh về, hai vợ chồng mở một cửa hàng, không phải xa nhau nữa.”
Vợ tôi, Thảo, khi ấy luôn cười và nói:
“Anh cứ yên tâm làm việc. Ở nhà có em lo.”
Tôi tin cô ấy tuyệt đối.
Tôi còn tin rằng bốn năm hy sinh của mình rồi sẽ được đền đáp bằng một mái ấm bình yên.
Trong đầu tôi đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần cảnh mình kéo vali bước qua cánh cổng nhà.
Mẹ tôi, bà Thu Hà, chắc chắn sẽ khóc vì vui.
Em trai tôi, Minh Quân, có lẽ sẽ chạy ra giành lấy vali để xem tôi mua những gì.
Còn Thảo…
Tôi tưởng tượng cô ấy sẽ chạy thật nhanh đến ôm chầm lấy tôi, giống như buổi sáng bốn năm trước, khi cô đứng ở sân bay tiễn tôi sang Nhật.
Tôi từng nghĩ chỉ cần chịu đựng thêm một chút nữa thôi.
Ngày trở về nhất định sẽ là ngày hạnh phúc nhất đời mình.
Ngày ấy cuối cùng cũng đến.
Tôi không báo trước với gia đình.
Sau khi hoàn tất thủ tục về nước, tôi kéo chiếc vali cũ rời sân bay rồi bắt xe về thẳng quê nhà. Trên đường đi, tôi cứ nhìn cảnh vật ngoài cửa kính mà lòng háo hức như một đứa trẻ.
Ngôi nhà cũ của gia đình tôi trước kia nằm trong một con ngõ nhỏ.
Nhưng khi chiếc xe dừng lại, tôi gần như không nhận ra nữa.
Trước mặt tôi là một căn nhà ba tầng rộng rãi, cổng sắt lớn sơn màu đen, phía trước còn có một khoảng sân lát đá rất đẹp.
Tôi đứng trước cổng, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.
“Chắc Thảo đã sửa sang nhà cửa khang trang rồi.”
Tôi mỉm cười.
Tôi còn tưởng tượng cảnh vợ mình sẽ bất ngờ đến mức nào khi nhìn thấy tôi.
Không muốn mọi người biết trước, tôi nhẹ nhàng mở cổng rồi kéo vali vào.
Nhưng chỉ vài bước sau, nụ cười trên môi tôi biến mất.
Từ phía cuối sân vang lên tiếng nước chảy.
Rào… rào…
Tôi quay đầu.
Ngay cạnh khu vực rửa chén phía sau nhà, có một người đang quỳ sát xuống nền xi măng.
Người ấy mặc một chiếc áo sơ mi nam rộng thùng thình, hai đầu gối lấm lem bùn đất. Hai tay đang cặm cụi chà từng chiếc bát dưới vòi nước.
Tôi đứng chết lặng.
Không hiểu tại sao, trái tim tôi đột nhiên đập mạnh.
Người đó từ từ quay đầu lại.
Chỉ một khoảnh khắc thôi, tôi cảm giác như toàn thân mình bị ai đó giáng một cú thật mạnh.
Là Thảo.
Nhưng đó không còn là người phụ nữ mà tôi nhớ.
Mái tóc dài đen óng từng khiến tôi mê mẩn đã biến mất.
Đầu cô bị cạo trọc.
Khuôn mặt gầy đến mức hai má hóp sâu. Đôi mắt thâm quầng, hốc hác. Làn da tái nhợt, môi khô nứt. Hai cánh tay chỉ còn da bọc xương, những đường gân xanh nổi rõ dưới lớp da mỏng.
Tôi nhìn đôi bàn tay cô.
Đôi bàn tay từng nhẹ nhàng nấu cơm cho tôi mỗi tối.
Giờ đây chúng đầy vết chai, móng tay sứt mẻ, các đầu ngón tay đỏ ửng vì ngâm nước quá lâu.
Cả người tôi lạnh toát.
“Thảo?”
Chiếc bát trên tay cô rơi xuống nền.
Choang!
Thảo ngẩng đầu nhìn tôi.
Trong vài giây, cô không hề nói gì.
Rồi đôi mắt cô mở lớn.
Cô hoảng hốt đứng dậy, nhưng cơ thể quá yếu khiến cô loạng choạng rồi ngã xuống.
“Anh… Nam?”
Giọng cô khàn đặc.
Tôi lao tới đỡ vợ.
Cơ thể cô nhẹ đến mức khiến tôi hoảng sợ.
Tôi ôm lấy cô, nhưng Thảo lập tức vùng ra, hai tay ôm chặt lấy đầu, lùi sát vào bức tường như thể đang sợ một người nào đó sẽ nhìn thấy mình.
“Đừng… đừng đánh em…”
Tôi chết sững.
“Anh đây mà! Là anh đây!”
Thảo nhìn tôi chằm chằm.
Một lúc lâu sau, nước mắt cô mới trào ra.
“Anh… về thật rồi?”
Tôi không trả lời được.
Tôi chỉ biết ôm lấy cô.
“Vợ à, rốt cuộc em đã xảy ra chuyện gì? Tóc em đâu? Tại sao em lại thành ra thế này?”
Thảo cắn chặt môi.
Cô không nói.
Tôi quay đầu nhìn vào căn nhà ba tầng phía trước.
Căn nhà trị giá hàng tỷ đồng mà tôi đã gửi tiền về xây dựng.
Mọi thứ bên ngoài đều mới tinh.
Xe hơi đậu trong sân.
Bộ bàn ghế đắt tiền đặt ngay phòng khách.
Nhưng người vợ mà tôi yêu thương lại đang quỳ rửa bát ngoài sân như một người giúp việc.
Tôi bắt đầu cảm thấy có điều gì đó cực kỳ bất thường.
Đúng lúc ấy, từ trong nhà vang lên tiếng quát:
“Rửa xong chưa? Để khách phải chờ à?”
Tôi ngẩng đầu.
Một người phụ nữ trung niên bước ra.
Tôi nhận ra ngay.
Đó là mẹ ruột tôi.
Bà Thu Hà.
Nhưng khi nhìn thấy tôi, sắc mặt bà lập tức biến đổi.
Chiếc điện thoại trên tay bà rơi xuống nền.
“Nam…?”
Tôi nhìn mẹ.
Rồi nhìn vợ.
Cuối cùng, tôi nhìn căn nhà mà chính những đồng tiền mồ hôi nước mắt của mình đã dựng lên.
Tôi hỏi từng chữ:
“Mẹ… chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Không ai trả lời.
Không gian im phăng phắc.
Tôi cúi xuống nhặt chiếc bát Thảo vừa làm rơi.
Trên mu bàn tay cô có một vết bầm tím rất rõ.
Tôi nắm lấy cổ tay vợ.
“Ai làm?”
Thảo lập tức lắc đầu.
“Không ai cả.”
“Em nói dối.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô.
“Bốn năm anh ở Nhật, mỗi tháng anh đều gửi tiền về. Anh không hỏi em tiêu bao nhiêu, cũng chưa từng nghi ngờ em. Nhưng hôm nay anh trở về và thấy em thế này. Em phải nói cho anh biết sự thật.”
Thảo bật khóc.
Cô ôm mặt, vai run lên từng hồi.
Cuối cùng, cô nghẹn ngào nói:
“Anh đi được ba tháng thì mẹ bảo… tiền anh gửi về phải đưa hết cho mẹ quản lý.”
Tôi quay sang nhìn mẹ.
Bà lập tức lên tiếng:
“Đúng, mẹ quản tiền để lo cho cả nhà. Có gì sai?”
Thảo tiếp tục:
“Sau đó mẹ nói em là con dâu, phải biết nghe lời. Mẹ bảo em không được giữ tiền riêng. Mỗi tháng em chỉ được nhận một khoản nhỏ để mua thức ăn.”
Tôi siết chặt nắm tay.
“Còn căn nhà này?”
Thảo nhìn căn nhà trước mặt rồi cúi đầu.
“Tiền sửa nhà… mẹ quyết định xây lớn hơn. Sau đó mẹ nói Minh Quân làm ăn thua lỗ nên cần tiền. Rồi tiền anh gửi về cứ thế vơi dần…”
Tôi quay sang em trai.
Minh Quân lúc này cũng bước ra.
Tôi hỏi:
“Hơn hai tỷ đồng anh gửi về đâu?”
Cậu ta im lặng.
Tôi hỏi lần nữa.
“Anh hỏi tiền của anh đâu?”
Minh Quân cúi đầu.
Mẹ tôi lập tức chen vào:
“Tiền đã dùng cho gia đình. Con đi làm xa, có biết ở nhà bao nhiêu chuyện không?”
Tôi bật cười.
Một tiếng cười khô khốc.
“Gia đình?”
Tôi nhìn người vợ đang đứng phía sau mình.
“Vậy tại sao vợ con phải cạo đầu?”
Không ai nói gì.
Tôi quay sang Thảo.
Cô run rẩy kể rằng vài tháng trước, mẹ tôi phát hiện cô giấu một khoản tiền nhỏ để dành phòng thân. Bà cho rằng cô định lấy tiền bỏ đi nên đã mắng nhiếc cô suốt nhiều ngày.
Một lần Thảo phản ứng lại, bà tuyên bố:
“Nếu còn muốn ở trong căn nhà này thì phải biết thân biết phận.”
Sau đó, bà bắt Thảo cạo tóc.
Không chỉ vậy, mọi việc trong nhà đều đẩy cho cô.
Nấu ăn.
Giặt giũ.
Rửa bát.
Dọn dẹp.
Chăm sóc em trai tôi.
Có những hôm Thảo sốt vẫn phải làm việc.
Cô từng cầu xin mẹ cho mình về nhà ngoại vài ngày nhưng bị giữ lại.
Tôi nghe đến đâu, lòng đau đến đó.
Bốn năm qua, tôi cứ nghĩ mình đang làm tất cả vì gia đình.
Hóa ra người tôi yêu thương nhất lại phải sống trong chính căn nhà được xây bằng mồ hôi của tôi như một người không có quyền lên tiếng.
Tôi lấy điện thoại.
Mở toàn bộ lịch sử chuyển tiền.
Từng con số hiện lên rõ ràng.
Hơn hai tỷ.
Tôi hỏi mẹ:
“Con gửi tiền về để mẹ và vợ con sống tốt hơn. Không phải để mọi người chà đạp cô ấy.”
Mẹ tôi vẫn cố biện minh:
“Thảo là con dâu, sống trong nhà này thì phải nghe lời mẹ chồng.”
Tôi nhìn mẹ thật lâu.
Rồi bình tĩnh nói:
“Con dâu cũng là một con người.”
Câu nói ấy khiến bà im bặt.
Tôi kéo Thảo đứng dậy.
“Đi với anh.”
Cô ngơ ngác.
“Đi đâu?”
“Ra khỏi đây.”
Tôi không lấy bất cứ món đồ đắt tiền nào trong căn nhà.
Tôi chỉ lấy chiếc vali, nắm tay vợ và bước ra khỏi cánh cổng.
Trước khi đi, tôi quay lại nhìn căn nhà một lần cuối.
Nó rất đẹp.
Nhưng đối với tôi, từ khoảnh khắc ấy, nó chỉ còn là một cái vỏ được xây bằng những năm tháng tuổi trẻ của tôi.
Tôi đưa Thảo về nhà ngoại.
Sau đó, tôi đưa cô đi khám.
Bác sĩ nói cơ thể cô suy nhược nghiêm trọng vì thiếu dinh dưỡng và làm việc quá sức trong thời gian dài. Không có căn bệnh hiểm nghèo nào, nhưng nếu tiếp tục sống như vậy, sức khỏe chắc chắn sẽ còn xấu đi.
Tôi ngồi ngoài hành lang bệnh viện rất lâu.
Tôi nhớ đến những tin nhắn mình từng nhận từ vợ.
“Anh cứ yên tâm làm việc nhé.”
“Ở nhà mọi thứ ổn cả.”
“Em khỏe, anh đừng lo.”
Hóa ra phía sau từng dòng tin nhắn ấy là những giọt nước mắt cô cố giấu.
Tôi đã sai vì quá tin rằng gửi tiền về là đủ để bảo vệ gia đình.
Sau khi Thảo ổn định sức khỏe, tôi bắt đầu kiểm tra toàn bộ tài chính.
Tôi phát hiện số tiền hơn hai tỷ mình gửi về không chỉ được dùng để xây căn nhà.
Một phần lớn đã được mẹ đưa cho em trai tôi đầu tư kinh doanh.
Phần còn lại được sử dụng cho nhiều khoản chi tiêu mà tôi hoàn toàn không hề biết.
Tôi không tranh giành căn nhà.
Tôi chỉ yêu cầu mọi người trả lại số tiền còn có thể thu hồi.
Cuối cùng, tôi bán phần tài sản đứng tên mình và dùng số tiền ấy mở một cửa hàng nhỏ cùng Thảo ở thành phố.
Tôi không muốn cô phải sống phụ thuộc vào bất kỳ ai nữa.
Những tháng đầu tiên rất khó khăn.
Thảo mất gần một năm mới lấy lại được sức khỏe.
Tóc cô cũng bắt đầu mọc trở lại.
Có lần cô đứng trước gương, chạm lên mái tóc ngắn rồi bật khóc.
Tôi ôm cô từ phía sau.
“Đừng khóc.”
Cô hỏi:
“Anh có thấy em xấu không?”
Tôi lắc đầu.
“Anh chỉ thấy em đã chịu đựng quá nhiều.”
Một năm sau, cửa hàng của chúng tôi bắt đầu có khách quen.
Hai năm sau, công việc ổn định.
Thảo trở nên tự tin hơn.
Cô không còn cúi đầu khi nói chuyện.
Cũng không còn giật mình mỗi khi nghe tiếng người lớn quát.
Còn tôi, sau tất cả, cuối cùng cũng hiểu một điều.
Tiền bạc có thể xây được một căn nhà rất lớn.
Nhưng nếu trong căn nhà ấy không có sự tôn trọng và tình yêu thương, thì nó chẳng khác gì một chiếc lồng.
Một buổi chiều cuối năm, khi chúng tôi đóng cửa hàng, Thảo bất ngờ đưa cho tôi một hộp nhỏ.
Bên trong là một chiếc chìa khóa.
Tôi ngạc nhiên hỏi:
“Chìa khóa gì đây?”
Cô mỉm cười:
“Chìa khóa căn nhà mới.”
Tôi sững người.
Thảo nói:
“Em không muốn cả đời mình chỉ nhớ đến căn nhà cũ. Em muốn chúng ta có một nơi thật sự thuộc về hai vợ chồng.”
Tôi nhìn cô, rồi bật cười.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi cảm thấy nhẹ lòng.
Tôi nắm lấy tay vợ.
“Ừ. Mình xây lại từ đầu.”
Không cần căn nhà ba tầng.
Không cần cổng mạ vàng.
Không cần những thứ khiến người khác phải trầm trồ.
Chỉ cần mỗi tối trở về, nhìn thấy người mình yêu đang chờ mình bên mâm cơm là đủ.
Bởi sau bốn năm xa cách, tôi đã hiểu rằng thứ quý giá nhất mình từng gửi về quê nhà không phải là hơn hai tỷ đồng.
Mà là niềm tin.
Và cũng chính niềm tin ấy, sau khi bị phản bội, đã dạy tôi biết ai mới thực sự là gia đình.
Để lại một phản hồi