Ngay sau ca sinh, người vợ run rẩy ký vào đơn ly hôn trong nước mắt

Ánh nắng chiều tà gay gắt lọt qua khe rèm cửa sổ bệnh viện, loang lổ trên mặt sàn gạch men lạnh lẽo. Linh nằm trên giường, hơi thở đứt quãng, từng nhịp lồng ngực phập phồng yếu ớt như một cánh bư:ớm rách nát đang cố chống chọi với cơn bão. Tiếng máy đo nhịp tim “tít… tít…” vang lên đơn điệu, đều đặn như đếm ngược thời gian còn lại của một kiếp người đau khổ.

Cánh cửa phòng bệnh bất ngờ bị đẩy mạnh, va sầm vào tường khiến Linh giật mình, lồng ngực nhói lên đau đớn. Nam bước vào, bộ vest đen sang trọng phẳng phiu không một nếp nhăn, đối lập hoàn toàn với vẻ xơ x:ác, héo hon của vợ mình. Đi cạnh anh ta là Nhã – cô nhân tình với đôi môi đỏ mọng và bộ váy lụa bó sát, n:ồng n:ặc mùi nước hoa rẻ tiền trộn lẫn sự kiêu kỳ.

Nam không một lời hỏi thăm, anh ta ném phịch một tập hồ sơ lên đôi chân gầy guộc của Linh. Ánh mắt anh nhìn cô không chút tình nghĩa, chỉ có sự gh:ê t:ởm và nóng vội như thể đang đứng trước một đống r:ác cần được dọn dẹp. “Ký đi. Đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh để cạy cái bàn tay r:un r:ẩy đó của cô ra,” Nam gằn giọng, thanh âm lạnh lẽo như băng giá mùa đông.

Linh cố gắng nheo đôi mắt mờ đục vì bệnh tậ:t, nhìn vào dòng chữ “Đơn ly hôn” to tướng in trên mặt giấy. Trái tim cô như bị một bàn tay vô hình b:óp ngh:ẹt, đau đớn đến mức không thể thốt nên lời. Cô ngước nhìn người chồng mà mình đã dành cả thanh xuân để chăm sóc, vun vén, giờ đây anh ta đứng đó, rạng rỡ bên kẻ thứ ba, ép cô vào đường cùng khi cô đang cận kề cái ch:ế:t.

Nhã tiến lại gần giường b:ệnh, ngón tay sơn đỏ rực rỡ vuốt ve lọn tóc xơ x:ác của Linh, nụ cười giả tạo nở trên môi. “Chị Linh à, nhìn chị thế này tôi cũng đau lòng lắm, nhưng sống mà cứ thoi thóp thế này thì khổ mình khổ cả người khác.” Cô ta dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự xảo quyệt: “Ký đi cho nhẹ nợ, để anh Nam còn có thời gian lo cho tương lai, chứ cứ ám nhau mãi ở cái nơi toàn mùi thu:ố:c s:át tr:ùng này thì xui xẻo lắm.”

Linh thều thào, giọng nói khản đặc như tiếng lá khô cọ vào nhau: “Nam… ít ra… cũng phải đợi tôi khỏe lại chút ít. Anh tệ bạc đến mức này sao? Tôi là vợ anh mà…” Nước mắt cô lăn dài trên gò má h:ốc h:ác, thấm đẫm vào chiếc gối trắng muốt đã ngả màu vàng ố. Cô không thể tin nổi người đàn ông từng thề non hẹn biển lại có thể đê tiện đến mức ép vợ ly hôn ngay trên giường bệnh.

Nam nhếch mép, một nụ cười mỉ:a m:ai hằn sâu trên khuôn mặt điển trai nhưng vô hồn. “Vợ? Một người vợ chỉ biết nằm một chỗ tiêu tốn tiền bạc của tôi như nước chảy thì có ích gì? Cô nhìn lại mình đi, gầy gò, ốm yếu, trông chẳng khác gì một cái x:ác không hồn.” Anh ta dí chiếc bút vào tay Linh, ép những ngón tay yếu ớt của cô phải nắm chặt lấy nó, mặc cho cô đang r:un r:ẩy vì u:ất h:ận và kiệt sức.

Nhã lại bồi thêm một nh:át d:ao vào lòng Linh bằng giọng điệu ch:âm bi:ế:m: “Anh Nam nói đúng đấy chị ạ. Đàn bà mà không giữ được sắc, lại chẳng còn sức khỏe thì giữ cái ghế ‘bà chủ’ làm gì cho nặng nề? Để tôi gánh vác cái gánh nặng ấy thay cho, chị cứ yên tâm mà… nhắm mắt cho thanh thản.” Cô ta cười khúc khích, tiếng cười vang vọng trong phòng bệnh như một điệu nhạc ta:ng t:óc.

Sự khi:nh mi:ệt của họ như những gáo nước đá t:ạt thẳng vào mặt Linh, khiến cô cảm thấy sự sống trong mình đang dần đông cứng lại. Linh nhìn hai con người trước mặt, họ đứng đó rực rỡ và đ:ộc á:c như một đôi kền kền đang chờ đợi con mồi trút hơi thở cuối cùng để rỉ:a x:ác. “Hai người… thực sự không sợ quả báo sao? Trời xanh có mắt đấy,” Linh cố hết sức hét lên, nhưng âm thanh phát ra chỉ là một tiếng r:ên r:ỉ ngh:ẹn ngà:o.

“Quả báo? Ở cái thời đại này, chỉ có kẻ ngh:è:o và kẻ bệnh t:ật mới tin vào quả báo thôi Linh ạ,” Nam cười gằn, bàn tay anh ta si:ết chặt lấy vai cô, tạo thành những vết lằn đau đớn trên làn da mỏng manh. “Ký ngay! Tôi không muốn phí thêm một giây phút nào ở đây nữa. Công ty đang cần tái cơ cấu, và tôi cần một người vợ có thể ra mắt đối tác, chứ không phải một con bệnh làm xấu mặt tôi.”

Giữa lúc không gian đang căng thẳng tột độ, khi Linh tưởng chừng như mình sẽ đổ gục hoàn toàn trước sự t:àn nh:ẫn, thì cánh cửa phòng bệ:nh một lần nữa bị đẩy ra. Một bóng dáng uy nghiêm, tĩnh tại nhưng toát ra khí chất áp đảo bước vào.

Bóng dáng uy nghiêm bước vào phòng bệnh chính là Luật sư Hoàng – đại diện pháp lý cấp cao của tập đoàn luật hàng đầu thành phố. Ông chỉnh lại gọng kính tri thức, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Nam và Nhã khiến cả hai vô thức lùi lại một bước.

— Anh Nam, tôi khuyên anh nên thả tay khỏi thân chủ của tôi. Bằng không, hành vi ngược đãi và ép buộc người đang trong tình trạng sức khỏe nguy cấp này sẽ là bằng chứng bất lợi nhất cho anh trước tòa! — Giọng nói ông Hoàng trầm thâm, đanh thép vang lên.

Nam giật mình buông tay Linh ra, nhíu mày khó chịu: — Ông là ai? Đây là chuyện riêng của gia đình tôi, ông không có quyền can thiệp!

Luật sư Hoàng không đáp lời Nam. Ông nhẹ nhàng tiến lại gần Linh, cúi đầu kính cẩn rồi trao cho cô một chiếc máy tính bảng cùng một tập tài liệu niêm phong cẩn thận.

— Cô Linh, tôi xin chia buồn cùng cô về sự ra đi đột ngột của ông ngoại cô ở nước ngoài. Toàn bộ thủ tục xát minh và chuyển giao khối tài sản thừa kế trị giá 9 tỷ đồng cùng 15% cổ phần tập đoàn vận tải quốc tế đã hoàn tất. Chỉ cần cô gật đầu, toàn bộ quyền quản lý sẽ lập tức có hiệu lực.

Một luồng điện như chạy dọc sống lưng Linh. Người ông ngoại đã biệt tích nhiều năm, người duy nhất luôn thầm lặng gửi quà cho cô từ thời thơ bé, trước khi nhắm mắt đã để lại cho cô một cơ đồ đồ sộ. 9 tỷ đồng – một con số đủ để bóp chết sự ngạo mạn của gia đình nhà chồng, đủ để mua lại cả chiếc ghế “bà chủ” mà Nhã đang thèm khát.

Nam và Nhã đứng chôn chân tại chỗ, bốn mắt trợn ngược nhìn tệp tài liệu thừa kế. Trái tim Nam đập liên hồi vì kinh ngạc và tham lam. 9 tỷ đồng! Số tiền đó gấp ba lần toàn bộ vốn điều lệ công ty đang trên đà phá sản của anh ta!

Ánh mắt Nam lập tức thay đổi, từ lạnh lùng sang giả vờ lo lắng, vội vàng bước lại định nắm lấy tay Linh: — Linh… Em… Em có khoản thừa kế lớn như vậy sao? Sao em không nói với anh? Ôi trời ơi, anh biết ngay là em luôn có lộc mà! Cầm lấy tiền này, anh sẽ đưa em sang nước ngoài chữa trị, chúng ta lại là vợ chồng hạnh phúc…

“Chát!”

Một tiếng động khô khốc vang lên. Không phải Linh đánh Nam, mà là Nhã chen ngang, kéo tay Nam lại, cố giữ vẻ kiêu kỳ nhưng ánh mắt không giấu nổi sự ganh tỵ đến phát điên.

Linh nhìn người chồng vừa mới vài phút trước coi mình như rác rưởi, nay lại hiện nguyên hình là một kẻ đào mỏ, hám tiền trần trụi. Sự khinh bỉ trong lòng cô đạt đến đỉnh điểm. Cô không còn khóc, không còn đau đớn. Sự tàn nhẫn của họ đã rèn giũa cho cô một trái tim bằng thép.

Linh cầm lấy chiếc bút từ tay Nam. Không một lời oán trách, không một tiếng gào xé, bàn tay cô ngừng run rẩy, dứt khoát đặt bút ký vào tờ đơn ly hôn.

Rẹt… rẹt…

Từng nét chữ của Linh như gạch đứt hoàn toàn mối duyên nợ tủi hờn suốt năm năm qua. Cô gấp đôi tờ đơn ly hôn, đưa lại cho Nam cùng một nụ cười nhạt nhẽo, thanh thản đến đáng sợ: — Cầm lấy. Từ nay về sau, tôi và anh không còn nợ nần gì nhau. Căn nhà cũ và số nợ công ty của anh, anh tự đi mà gánh vác.

Nói rồi, Linh nhìn sang Luật sư Hoàng, thong thả cất giọng: — Luật sư Hoàng, xin nhờ ông làm thủ tục xuất viện cho tôi ngay lập tức. Và… hãy giữ kín toàn bộ thông tin về khoản thừa kế này với báo chí cũng như gia đình này trong vòng 72 giờ tới.

— Mọi việc sẽ được thực hiện đúng theo yêu cầu của cô, thưa cô Linh. — Luật sư Hoàng gật đầu kính cẩn.

Linh ôm lấy đứa con nhỏ vừa mới sinh vài ngày – thiên thần bé nhỏ đang ngủ ngon lành trong chiếc khăn bông ấm áp – lặng lẽ bước ra khỏi phòng bệnh. Cô không quay đầu nhìn lại dù chỉ một lần. Phía sau lưng cô, Nam đứng ngơ ngác cầm tờ đơn ly hôn, còn Nhã thì gào lên đòi Nam phải giải thích về số tiền 9 tỷ.

Chương 2: Đòn Cáo Chung Của Mẹ Chồng Và Cú Đảo Chiều Đột Ngột

Ba ngày sau.

Tại căn biệt thự cũ của gia đình Nam. Không khí vô cùng ảm đạm và căng thẳng.

Mẹ Nam – bà Liễu – đang ngồi trên chiếc ghế sofa da đã sờn cũ, gương mặt nhăn nheo hằn lên sự cay đắng. Mấy ngày nay, công ty của Nam liên tục bị các đối tác đòi nợ. Ngân hàng gửi thông báo siết nợ căn biệt thự nếu không nộp đủ 2 tỷ tiền lãi quá hạn trong tuần này.

Bà Liễu gõ mạnh chiếc gậy xuống sàn: — Thằng Nam đâu?! Sao mày ngu thế hả con? Con Linh nó có 9 tỷ thừa kế sao mày lại ký đơn ly hôn với nó?! Nếu còn là vợ chồng, số tiền đó đương nhiên thuộc về tài sản chung, nhà mình đã cứu được công ty rồi!

Nam vò đầu bứt tơ, mặt mày xám xịt: — Con làm sao biết được! Lúc ở viện nó sắp chết đến nơi, ai mà ngờ nó lại có ông ngoại tỷ phú ở nước ngoài! Bây giờ đơn đã nộp ra tòa rồi, con liên lạc thì số nó không nghe!

Nhã ngồi bên cạnh, diện bộ đồ đắt tiền nhưng vẻ mặt lo lắng không kém. Cô ta thả câu mỉa mai: — Anh trách ai chứ? Tại anh hèn, không giữ được nó! Bây giờ nó ôm 9 tỷ đi mất, còn anh thì gánh một đống nợ!

— Cô câm miệng lại! — Bà Liễu chỉ thẳng gậy vào mặt Nhã. — Nếu không vì cái loại hồ ly tinh như cô xúi giục thằng Nam đày đọa con Linh, thì nhà này đâu có mất đi con dâu tốt như thế! Con Linh nó ngoan ngoãn, chịu thương chịu khó, bao năm nay nhẫn nhục chăm sóc cái nhà này không một lời than van. Cô nhìn lại cô xem, ngoài việc vòi tiền thì làm được cái trò trống gì?!

Cả căn nhà rơi vào cuộc cãi vã dữ dội, tàn nhẫn xé rách cái vỏ bọc hạnh phúc giả tạo mà họ từng dựng lên.

Đúng lúc đó, một chiếc xe Rolls-Royce Phantom màu đen bóng lộn từ từ tiến vào khoảng sân rộng trước nhà. Sự sang trọng của chiếc xe làm bừng sáng cả con ngõ nhỏ, khiến hàng xóm xung quanh phải xúm lại chỉ trỏ, trầm ồ.

Cánh cửa xe mở ra. Một người phụ nữ bước xuống.

Tất cả gia đình Nam đồng loạt nín thở, chết lặng tại chỗ.

Đó là Linh. Nhưng không còn là người phụ nữ xơ xác, gầy gò, mặc bộ quần áo bệnh nhân ngả màu ba ngày trước. Linh lúc này khoác trên mình chiếc váy đầm cao cấp màu trắng ngà quyến rũ, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng tôn lên gương mặt thanh tú, quý phái. Đôi mắt cô sáng quắc, thần thái tự tin, sang trọng của một người phụ nữ thực sự nắm giữ quyền lực và tiền bạc.

Đi sau cô là hai gã vệ sĩ to cao mặc vest đen cùng Luật sư Hoàng.

Bà Liễu đánh rơi chiếc gậy xuống sàn, lắp bắp: — Linh… Linh đấy ư? Con… con về rồi à con?

Nam trợn ngược mắt, trái tim đập liên hồi. Anh ta chưa từng thấy Linh đẹp và lộng lẫy đến nhường này. Sự hối hận và tham lam trỗi dậy mãnh liệt trong lòng Nam. Anh ta vội vàng lao ra cổng, nở một nụ cười cầu hòa trơ tráo: — Linh! Em về rồi! Anh biết em vẫn còn yêu anh và thương con mà! Anh đã hối hận lắm rồi, mấy ngày qua anh không ăn không ngủ được vì nhớ em. Vào nhà đi em, mẹ và anh đang chờ em về để đoàn tụ…

Linh dừng bước trước cổng. Cô không bước vào căn nhà từng là “địa ngục” của mình. Cô nhìn Nam bằng ánh mắt lạnh như băng giá, dời sang nhìn bà Liễu và Nhã đang đứng run rẩy phía sau.

— Đoàn tụ? — Linh nhếch môi nở một nụ cười khinh bỉ. — Anh Nam, bà Liễu, các người nhầm rồi. Tôi quay lại đây không phải để đoàn tụ, mà là để thu hồi lại những gì thuộc về mình!

Chương 3: Sự Thật Phơi Bày Và Sự Trả Giá Cay Đắng

Luật sư Hoàng bước lên một bước, mở tệp hồ sơ công chứng ra và cất giọng đanh thép trước sự chứng kiến của đông đảo hàng xóm xung quanh:

— Kính thưa bà Liễu và anh Nam. Hôm nay, cô Linh quay lại đây với tư cách là Chủ tịch Hội đồng Quản trị mới của Tập đoàn Tài chính & Bất động sản Hoàng Gia – đơn vị vừa mua lại toàn bộ khoản nợ 5 tỷ đồng của công ty anh Nam từ ngân hàng!

— Cái gì?! — Nam gào lên, gối mềm ra suýt ngã sụp xuống đất. — Công ty Hoàng Gia là của em sao?!

Linh thong thả tháo chiếc kính râm đắt tiền xuống, giọng nói nhẹ nhàng nhưng từng từ từng chữ đập tan hoàn toàn sự ngông cuồng của nhà chồng cũ: — Đúng vậy. 9 tỷ đồng thừa kế chỉ là số tiền mặt cá nhân ông ngoại để lại cho tôi. Còn toàn bộ cổ phần và quyền kiểm soát tập đoàn Hoàng Gia mới là tài sản thực sự. Và ngay sáng nay, tôi đã hoàn tất thủ tục mua lại toàn bộ tài sản thế chấp của căn biệt thự này cùng công ty của anh!

Linh tiến lại gần bà Liễu – người mẹ chồng từng bắt cô phải giặt đồ bằng tay giữa mùa đông lạnh giá, từng cho cô ăn cơm thừa canh cặn khi cô đang mang thai: — Bà Liễu, năm xưa khi tôi bước chân về làm dâu, gia đình bà coi tôi như kẻ hầu người hạ vì tôi xuất thân nghèo khó. Tôi đã dùng toàn bộ tiền tiết kiệm của mình để chăm sóc bà lúc bà nằm viện, nhẫn nhục chịu đựng mọi sự lăng mạ của bà chỉ vì muốn giữ cho con tôi một mái nhà trọn vẹn. Nhưng sự bao dung của tôi chỉ đổi lại sự tàn nhẫn và tham lam của các người!

Bà Liễu khóc lóc thảm thiết, quỳ sụp xuống nắm lấy vạt váy của Linh: — Linh ơi! Mẹ sai rồi! Mẹ mù quáng rồi! Con thương lấy đứa cháu nội của mẹ, thương lấy anh Nam… Cho mẹ xin lại căn nhà này, mẹ hứa từ nay sẽ coi con như con gái ruột!

Linh lạnh lùng rút vạt váy ra khỏi bàn tay run rẩy của bà Liễu: — Mẹ? Bà không xứng đáng làm mẹ của tôi, càng không xứng đáng làm bà nội của con tôi! Lúc tôi nằm trên giường bệnh thoi thóp, các người ép tôi ký đơn ly hôn, đuổi hai mẹ con tôi ra đường giữa mưa bão, lúc đó bà có nhớ đến hai chữ ‘cháu nội’ không?!

Linh quay sang nhìn Nhã – cô nhân tình đang tái nhợt mặt mày, tìm cách lén lút lùi lại phía sau: — Còn cô… Cô Nhã. Cô thèm khát chiếc ghế ‘bà chủ’ của căn nhà này đúng không? Hôm nay tôi nhường hẳn cho cô đấy. Nhưng tôi xin thông báo cho cô biết, công ty của Nam đã chính thức phá sản. Toàn bộ tài sản của anh ta đã bị thu hồi để trả nợ. Từ hôm nay, cô cứ việc ở bên một kẻ trắng tay, nợ nần chồng chất như anh ta mà tận hưởng ‘hạnh phúc’!

Nhã nghe đến đây thì mặt cắt không còn một giọt máu. Cô ta lập tức quay sang tát mạnh vào mặt Nam một cái đau đếng: — Đồ vô dụng! Thằng hèn! Mày lừa tao bảo mày giàu có, bây giờ thành kẻ ăn mày rồi! Cút đi!

— Cô dám tát tôi?! — Nam điên cuồng lao vào đánh Nhã. Hai kẻ từng “thề nguyện yêu thương” trước giường bệnh của Linh giờ đây lao vào xô xát, chửi rủa nhau như hai con thú đường phố ngay trước mặt quan khách và hàng xóm.

Cảnh tượng hỗn loạn, tráo trở của họ chỉ làm tăng thêm sự khinh bỉ trong mắt những người chứng kiến.

Luật sư Hoàng giơ tờ lệnh giải tỏa tài sản lên: — Yêu cầu gia đình anh Nam thu dọn toàn bộ đồ đạc cá nhân và rời khỏi căn biệt thự này trong vòng 1 giờ tới. Sau thời gian này, lực lượng cưỡng chế sẽ làm việc theo đúng quy định pháp luật!

Nam buông Nhã ra, bò lê dưới chân Linh, khóc lóc nức nở như một đứa trẻ: — Linh ơi! Anh xin em! Anh biết anh đê tiện, anh là thằng tồi! Em đánh anh, chửi anh thế nào cũng được, xin em đừng đuổi anh ra đường! Cho anh một cơ hội làm lại từ đầu… Anh xin em!

Linh nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình. Không còn một chút cảm xúc, không còn một giọt nước mắt nào dành cho anh ta nữa. Sự trả giá ngày hôm nay của họ chính là tấm gương phản chiếu chính xác những tàn nhẫn mà họ đã gieo rắc cho cô.

— Thời gian cho anh cơ hội đã hết từ giây phút anh dí chiếc bút vào tay tôi trên giường bệnh rồi. — Linh cất giọng thản nhiên. — Tự tay các người đã đánh mất người phụ nữ tốt nhất từng bước vào cuộc đời mình. Hãy tự gánh lấy quả báo do chính mình tạo ra!

Linh quay lưng, bước thong thả lên chiếc xe Rolls-Royce sang trọng. Cánh cửa xe khép lại, ngăn cách hoàn toàn thế giới của cô với những tiếng gào khóc, van xin ê chề của gia đình nhà chồng cũ phía sau.

Chiếc xe từ từ lăn bánh rời khỏi con ngõ.

Linh tựa đầu vào ghế, nhìn ra cửa sổ ngắm nhìn bầu trời xanh trong vắt của ngày mới. Ánh nắng ấm áp chiếu lên khuôn mặt rạng rỡ của đứa con nhỏ đang ngủ say trong lòng cô.

Dông bão đã qua đi, sự phản bội và đau đớn đã lùi lại phía sau. Bằng sự kiên cường, tự trọng và bản lĩnh của mình, Linh đã tự mở ra một chương mới rực rỡ cho cuộc đời mình – một chương sách chỉ có sự bình yên, độc lập và hạnh phúc trọn vẹn bên con yêu.

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*