Chị chồng xách hàn//h lý dọn đến nhà tôi, ngay ngày đầu tiên đã hất đổ sạch phần cơm bà bầ//u của tôi: “Làm giá cái gì cơ chứ, hồi ta//o ma/ng th/ai vẫn phải xuống ruộng làm lụng đấy.”
Nước canh sôi sùng sục văng trúng mu bàn chân, tôi đau đớ//n ngồi sụp xuống.
Tối hôm đó, bụng tôi đa/u d//ữ dội, đưa đến bệnh viện thì đã muộn.
Chồng tôi đứng ngoài hành lang, lí nhí nói: “Bỏ qua đi em, đều là người một nhà cả.”
Tôi bật cười, cười đến mức nước mắt giàn giụa.
Ngày xuất viện, tôi đẩy cửa nhà chồng ra và sững sờ.
Chị chồng nằm bẹp trên sàn gào khóc, chân phải sưng v/ù như cái bánh bao ngâm nước.
Mẹ chồng ngồi trên sô-pha, cây gậy ba-toong trong tay bà vẫn còn đang rỏ máu.
“Nghiệt do con gái tôi tạo ra, tự nó phải trả.”
01
Lúc Thiệu Minh Châu kéo hai chiếc vali bước vào cửa, tôi đang lúi húi múc canh trong bếp.
Tôi mang thai năm tháng, thai nhi vẫn luôn không ổn định, bác sĩ dặn tôi phải ít đứng, hạn chế vận động.
Nhưng mẹ chồng tôi – bà Hàn Ngọc Mai bị đau lưng, chồng tôi Thiệu Minh Viễn lại tăng ca, nên tôi vẫn giữ thói quen dọn dẹp nhà cửa đâu vào đấy.
Cửa vừa mở, Thiệu Minh Châu thậm chí không thèm thay dép, cứ thế đạp nguyên đôi giày dính bùn đất đi thẳng vào phòng khách.
“Ái chà, em dâu còn đang hầm canh cơ đấy?”
Chị ta ném phịch túi xách lên sô-pha, liếc mắt đảo quanh bếp một vòng.
“Đúng là biết hưởng phước.”
Tôi vặn nhỏ lửa, lau tay.
“Chị hai, hôm nay chị sang sao không báo trước một tiếng?”
Thiệu Minh Châu nhếch mép cười.
“Đây là nhà mẹ tao, tao về nhà tao mà còn phải báo cáo với mày à?”
Bà Hàn Ngọc Mai từ phòng ngủ bước ra, sắc mặt cũng chẳng mấy vui vẻ.
“Minh Châu, chẳng phải con bảo chỉ ở hai ngày thôi sao?”
Thiệu Minh Châu ngồi phịch xuống sô-pha, vắt chéo chân.
“Hai ngày sao đủ?”
“Con cãi nhau với lão Trịnh rồi, dạo này con không về bên đó đâu.”
Ngón tay tôi khựng lại.
Lão Trịnh là Trịnh Bảo Thành – chồng chị ta. Hai người họ cứ dăm ba bữa lại cãi nhau một trận nhỏ, năm bữa lại cãi một trận to.
Lần nào cãi xong chị ta cũng chạy về nhà đẻ.
Trước đây nhiều nhất cũng chỉ ở một đêm.
Nhưng lần này lại vác theo tận hai cái vali to đùng.
Bà Hàn Ngọc Mai cau mày:
“Em dâu con đang bụng mang dạ chửa, chỗ trong nhà lại chật.”
Thiệu Minh Châu lập tức cao giọng:
“Mẹ, mẹ có ý gì?”
“Con còn chưa l/y hôn mà mẹ đã ghét bỏ con rồi à?”
“Có phải nó lại nói gì với mẹ rồi không?”
Chị ta chĩa thẳng ngón tay về phía tôi.
Tôi không nói gì.
Nồi canh cá trên bếp vẫn đang bốc khói nghi ngút. Đó là canh tôi dậy từ 6 giờ sáng để hầm. Bác sĩ bảo tôi bị thiếu máu, mẹ chồng đã cất công đi mua cá tươi về cho tôi.
Thiệu Minh Châu đi đến cửa bếp, cúi xuống nhìn lướt qua.
“Có mỗi mình mày uống thôi à?”
“Minh Viễn có uống không?”
Tôi đáp: “Tối anh ấy về hâm lại uống sau.”
Thiệu Minh Châu bĩu môi.
“Thằng em tao từ bé đã ghét nhất mùi tanh của cá. Mày gả vào đây ba năm rồi mà ngay cả chuyện này cũng không biết à?”
Tôi nhạt giọng nhìn chị ta:
“Tối qua anh ấy bảo thèm uống.”
Mặt Thiệu Minh Châu cứng đờ.
Mẹ chồng ho khan một tiếng.
“Thôi được rồi, đem đồ vào phòng cho khách cất đi.”
Phòng cho khách là căn phòng tôi chuẩn bị sẵn cho em bé. Nôi em bé mới giao đến hôm qua, vẫn chưa bóc vỏ bọc.
Thiệu Minh Châu đẩy cửa bước vào, nhìn thấy đồ đạc bên trong, mặt lại xị xuống.
“Phòng này tao ở.”
Tôi nói: “Đây là phòng của con tôi.”
Thiệu Minh Châu quay đầu lại:
“Đứa trẻ còn chưa đẻ ra, chiếm phòng làm cái gì?”
“Nói cho mày biết, tao là cô ruột của nó đấy.”
Lòng bàn tay tôi từ từ siết chặt.
Bà Hàn Ngọc Mai đi tới, kéo chiếc nôi dẹp sang một bên.
“Cho chị con ở tạm vài ngày đi.”
“Đợi nó về rồi dọn lại sau.”
Tôi không tranh cãi nữa.
Không phải tôi sợ. Mà là tôi biết phụ nữ mang thai không được tức giận. Bác sĩ dặn phải bớt cãi vã, tránh bị kích động.
Tôi múc canh ra bát, bưng lên bàn ăn.
Thiệu Minh Châu đã ngồi sẵn ở đó. Chị ta cầm đũa lên, gắp một miếng bí đỏ tôi cất công hấp riêng.
“Chả có vị gì.”
Chị ta lại gắp một miếng rau xanh.
“Nhạt nhẽo như cho thỏ ăn.”
Tôi nói: “Bây giờ em không được ăn quá mặn.”…
Tôi nói: “Bây giờ em không được ăn quá mặn.”
Thiệu Minh Châu hất hàm, ánh mắt tràn ngập sự coi thường:
“Làm giá cái gì cơ chứ, hồi tao mang thai vẫn phải xuống ruộng làm lụng đấy.”
Nói đoạn, chị ta thản nhiên giơ tay hất mạnh bạt một cái. Bát canh cá nóng hổi cùng đĩa thức ăn bị gạt phăng xuống đất.
Xẻng!
Nước canh sôi sùng sục văng trúng mu bàn chân tôi. Nóng rát, đau đớn dữ dội khiến tôi ngã sụp xuống sàn nhà.
Tối hôm đó, bụng tôi đau dữ dội. Nằm trên giường bệnh, khi nghe bác sĩ lắc đầu thông báo thai nhi năm tháng đã không còn giữ được, tôi thấy đất trời như sụp đổ.
Thiệu Minh Viễn đứng ngoài hành lang, cúi đầu lí nhí: “Bỏ qua đi em, dù sao cũng là người một nhà cả…”
Tôi bật cười. Cười đến mức nước mắt giàn giụa, rát gạt cả cổ họng. Một nhà sao? Một gia đình sẵn sàng hy sinh giọt máu của tôi chỉ để chiều chuộng sự hống hách của một người chị gái?
Ngày xuất viện, tôi đẩy cửa nhà chồng ra và sững sờ.
Thiệu Minh Châu nằm bẹp trên sàn gào khóc thảm thiết, chân phải sưng vù như cái bánh bao ngâm nước. Mẹ chồng tôi – bà Hàn Ngọc Mai – ngồi trên sô-pha. Cây gậy ba-toong bằng gỗ gụ chắc nịch trong tay bà vẫn còn đang rỏ những giọt máu tươi xuống tấm thảm.
“Nghiệt do con gái tôi tạo ra, tự nó phải trả.” – Bà lạnh ngắt cất lời, ánh mắt không chút dao động.
Bà nhìn tôi, từng chữ thốt ra vừa dằn dỗi vừa chua chát:
“Tôi đã đánh gãy một bên chân của nó, bồi thường cho đứa cháu chưa kịp chào đời của tôi. Như thế này đã đủ để cô nguôi giận chưa?”
Tôi đứng ở cửa, bình thản nhìn bãi chiến trường trước mắt. Thiệu Minh Châu ôm cái chân gãy khóc lóc thảm thiết, Thiệu Minh Viễn thì quỳ rơm rớm nước mắt bên cạnh ôm lấy mẹ mình, van xin bà dừng tay. Một cảnh tượng vô cùng “trách nhiệm”, vô cùng “công bằng” mà họ tự dàn dựng lên để giữ lại chút thể diện cho gia đình.
Mẹ chồng nghĩ rằng dùng gậy đánh gãy chân con gái là có thể bù đắp lại mạng sống của đứa trẻ? Chồng tôi nghĩ rằng sự “đại nghĩa diệt thân” của mẹ anh ta sẽ khiến tôi cảm động mà tha thứ?
Họ nhầm rồi.
Tôi chậm rãi bước vào phòng, rút từ trong túi xách ra tấm bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn tên mình, nhẹ nhàng đặt lên bàn trà ngay trước mặt bà Hàn Ngọc Mai.
“Mẹ đánh gãy chân chị ta là tình thân của gia đình mẹ tự giải quyết với nhau.” Tôi cất giọng thản nhiên, không một chút biểu cảm. “Còn khoản nợ của tôi, pháp luật sẽ tự tính.”
Mặt Thiệu Minh Viễn biến sắc: “Tuệ Nhi, em nói vậy là có ý gì? Mẹ đã trừng phạt chị hai rồi mà!”
“Trừng phạt?” Tôi nhếch môi. “Đó là chuyện riêng của nhà anh. Còn tôi, tôi đã nộp đơn tố cáo Thiệu Minh Châu về hành vi cố ý gây thương tích dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.”

Lời tôi vừa dứt, tiếng còi xe cảnh sát đã vang lên dồn dập ngay dưới sân chung cư.
Thiệu Minh Châu đang gào khóc bỗng giật thót, mặt cắt không còn một hột máu: “Mày… mày báo cảnh sát thật sao? Mày là đồ độc ác! Mẹ ơi cứu con!”
Bà Hàn Ngọc Mai bàng hoàng đứng phắt dậy, cây gậy gụ rớt xuống sàn tạo nên tiếng động chói tai: “Nhan Tuệ! Cô có còn là con người không? Mẹ đã thay cô đòi lại công bằng, cô còn muốn dồn gia đình này vào đường cùng sao?!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá:
“Công bằng của mẹ là bạo lực gia đình để bao che cho tội phạm. Còn công bằng của tôi là để pháp luật trừng trị kẻ đã hại chết con tôi.”
Hai chiến sĩ cảnh sát bước vào cửa, xuất trình lệnh làm việc. Dù Thiệu Minh Châu có gào khóc, van xin hay giằng co thế nào, chị ta vẫn bị áp giải đi trong sự nhếch nhác và đớn đau.
Thiệu Minh Viễn lao đến kéo tay tôi: “Tuệ Nhi, anh xin em, rút đơn đi! Chị ấy mà đi tù thì gia đình anh biết làm sao?”
Tôi gạt phắt tay anh ta ra, nở một nụ cười khinh bỉ:
“Thiệu Minh Viễn, anh nhớ rõ câu này: Đều là người một nhà cả, nên anh cứ ở lại mà chăm sóc cho người một nhà của anh đi. Từ hôm nay, tôi và nhà họ Thiệu các người… không còn một chút liên quan.”

Tôi quay lưng, rảo bước đi thẳng ra khỏi căn nhà u ám ấy, không một lần ngoảnh đầu lại. Mặc kệ tiếng chửi rủa của mẹ chồng và tiếng khóc lóc van xin của Thiệu Minh Viễn vọng lại sau lưng.
Sau khi ly hôn, tôi gom toàn bộ chứng cứ bệnh viện, video giám sát ở hành lang và đơn tố cáo gửi lên tòa án. Thiệu Minh Châu bị tuyên phạt mức án cải tạo giam giữ vì tội cố ý gây thương tích. Gia đình chồng cũ phải bán đi căn nhà đang ở để bồi thường tiền viện phí, tổn thất tinh thần cho tôi và chi trả tiền viện phí cho cái chân bị gãy của chị ta.
Thiệu Minh Viễn mất việc vì bê bối gia đình, mẹ chồng bị tai biến phải nằm một chỗ sau chuỗi ngày u phẫn và lo lắng.
Còn tôi, dẫu vết thương lòng chưa thể lành ngay, nhưng khi bước đi dưới ánh nắng ban mai, tôi biết mình đã đòi lại được sự công bằng duy nhất cho đứa trẻ chưa kịp chào đời. Từ đây, cuộc đời tôi sẽ bắt đầu lại – hoàn toàn tự do và không còn bi kịch.
Để lại một phản hồi