Cái đám cưới này còn tiếp tục nổi không vậy?
Tôi trừng mắt nhìn Quách Thành:
“Không cưới nữa! Anh có đi với tôi hay không?”
Anh ta gấp đến mức trán đổ đầy mồ hôi:
“Vợ ơi, em đang nói gì thế? Bao nhiêu người đang ở đây, hôn lễ mới bắt đầu mà em nói không cưới nữa, chẳng phải sẽ khiến cho mọi người chê cười sao?”
“Chứ không thì sao?”
Tôi chỉ vào chiếc váy cưới dính đầy rượu vang:
“Như thế này còn cần tiếp tục nữa à?”
Vừa dứt lời, mẹ chồng đột nhiên quỳ xuống dưới chân tôi, cầm khăn giấy ướt lau váy cho tôi, vừa lau vừa lẩm bẩm:
“Không sao đâu, không sao đâu, mẹ lau sạch ngay đây.”
Dưới khán đài, khách mời hoàn toàn chấn động.
“Trời ạ, mẹ chồng quỳ xuống trước con dâu mới? Đây là lý lẽ gì vậy?”
“Đúng vậy, ngày cưới, đáng lẽ con dâu phải dâng trà cho mẹ chồng, sao lại thành mẹ chồng quỳ xuống thế này? Nhà này có quy củ gì kỳ lạ vậy?”
Tôi vừa tức vừa sốt ruột, ai bảo bà ấy quỳ xuống lau váy cho tôi?
Bà ta cố ý đẩy tôi vào thế khó xử trước mặt bao nhiêu người đây mà!
Tôi kéo váy chuẩn bị bước xuống sân khấu, nhưng không ngờ Lưu Mẫn lại đạp lên tà váy của tôi.
“Sao? Muốn đi à? Tôi đã nói rồi, đưa tôi 100.000 tệ sính lễ rồii cô muốn đi đâu thì đi!”
Tôi thật sự sắp phát điên, mắt đỏ bừng trừng trừng nhìn Quách Thành.
“Anh cứ thế đứng đấy nhìn cô ta quậy phá hôn lễ của chúng ta rồi bắt nạt tôi như vậy à?”
Quách Thành vò tay mãi, môi mấp máy mấy lần nhưng đều không nói nên lời.
Cuối cùng, anh ta mới lên tiếng:
“Vợ à, chúng ta không thiếu tiền, hay là cứ đưa chị dâu 100.000 đi.
Nhà hòa thuận thì vạn sự hưng thịnh, nhà hòa thuận thì vạn sự hưng thịnh mà!”
Hưng cái đầu anh ấy!
Tôi giáng cho anh ta một cái tát.
“Tôi có tiền, tôi không thiếu tiền thì tôi phải làm kẻ ngu sao?
Tôi là mẹ cô ta hay anh là ba cô ta? Cô ta kết hôn mười hai năm rồi, tiền sính lễ tôi phải trả à?”
Mặt Quách Thành bị tôi tát đến đỏ bừng.
“Em đừng nóng giận, chỉ có 100.000 thôi mà. Nhà em cho của hồi môn gấp đôi đấy, bây giờ em đang có hàng trăm nghìn trong tay, bỏ ra 100.000 cũng chẳng ảnh hưở—”
Anh ta còn chưa nói xong, tôi đã tát thêm một cái nữa.
Lần này, mẹ chồng vẫn đang quỳ trên đất vờ lau váy cho tôi cũng bắt đầu nổi đóa.
“Trần Hân, sao con có thể đánh chồng trước mặt bao nhiêu người như thế hả?
Nó là đàn ông, nó cần thể diện. Con làm thế thì sau này nó còn mặt mũi nào nhìn họ hàng bạn bè nữa?”
Tôi cóc quan tâm đến thể diện của anh ta!
Anh ta còn chẳng thèm nghĩ cho tôi, thì việc gì tôi phải lo cho anh ta?
3.
Lưu Mẫn khoanh tay trước ngực, tiếp tục giẫm lên tà váy của tôi để châm ngòi thêm:
“Tôi thấy con đàn bà này không phải dạng vừa đâu.
Còn chưa vào cửa mà đã đánh chồng, vào rồi chẳng phải sẽ đánh cả mẹ chồng nữa à?
Sau này chắc chắn cũng không chịu chăm sóc người già đâu. Tôi nói trước nhé, từ khi tôi gả vào nhà này đến nay đã 12 năm, tôi đã nuôi mẹ chồng suốt 12 năm rồi, sau này khi bà già đi, chuyện này cũng phải được tính toán rõ ràng.”
Buồn cười thật.
Lúc cô ta gả vào đây, mẹ chồng mới ngoài bốn mươi, cần gì cô ta phải nuôi?
Rõ ràng là mẹ chồng đã chăm sóc hai vợ chồng bọn họ suốt 12 năm thì có!
Nhưng tôi không muốn tranh cãi với cô ta. Tôi chỉ biết rằng gia đình này, tôi không thể gả vào được nữa.
Nhưng mẹ chồng lại nói:
“Con đã mang thai, giấy đăng ký kết hôn cũng đã nhận, sính lễ và của hồi môn đều nhận đủ cả rồi.
Hơn nữa, nhà mẹ đẻ con cách đây ngàn dặm, dù hôm nay có tổ chức đám cưới hay không thì con và thằng Thành cũng đã là vợ chồng rồi, cho nên…”
Tôi hiểu ý bà ta.
Tức là tôi không đi được nữa, đúng không?
Tức là tôi đã bị bọn họ trói chặt rồi, đúng không?
Tức là họ nghĩ rằng tôi lấy chồng xa, chẳng làm gì được họ nữa, đúng không?
Nhưng thời nay, ly hôn đầy ra đấy, tôi sợ gì chứ?
Bà ta vẫn tiếp tục:
“Người một nhà không nói hai lời, Hân Hân à, yêu cầu của chị dâu con cũng không sai, dù gì con cũng có lợi mà.
Con nghĩ xem, nếu mẹ có tiền, mẹ đã tự đưa cho nó từ lâu rồi, đâu cần để nó làm ầm ĩ như thế này trước mặt bao nhiêu người.
Chẳng qua là… con cũng biết mà…”
Bà ta vừa nói vừa nước mắt lưng tròng:
“Nếu không phải vì con đòi hỏi khi kết hôn, nào là nhà, nào là sính lễ, còn muốn tổ chức một đám cưới xa hoa, thì mẹ đâu có đến mức vét sạch nhà cửa, đến cả tiền đưa cho chị dâu con cũng không có đâu chứ.”
Đúng là giỏi thật.
Chỉ bằng một màn than khóc, bà ta đã đẩy hết trách nhiệm sang tôi.
Nhưng rõ ràng khi bàn chuyện cưới xin, mẹ tôi chỉ nói đúng một câu:
“Dù nhà họ Quách đưa bao nhiêu sính lễ, nhà chúng tôi cũng sẽ cho của hồi môn gấp đôi.”
Hơn nữa, cái gọi là “nhà cưới” ấy, chẳng phải là cả gia đình họ sống chung sao? Sao lại đổ lên đầu tôi?
Còn về đám cưới, rõ ràng số tiền này là do Quách Thành dành dụm suốt những năm qua, đâu có đụng đến một xu của bà ta?
Vậy mà bây giờ, bà ta lại tính hết mọi thứ lên tôi.
Tôi không thể chịu ấm ức như vậy được.
Thế là tôi cầm micro, lớn tiếng nói:
“Lúc đầu, nhà chúng tôi đã nói rõ ràng. Nếu các người cho tôi 66.000 tệ sính lễ, nhà tôi sẽ cho 132.000 tệ của hồi môn; nếu các người cho 88.000 tệ sính lễ, nhà tôi sẽ cho 176.000 tệ của hồi môn.
Nhưng sau đó, chính các người chủ động nói sẽ cho tôi 188.000 tệ sính lễ, mẹ tôi cũng lập tức tăng của hồi môn lên 376.000 tệ.
Tôi có chiếm lợi của các người không? Chẳng phải là chính các người tự nguyện cho sao?”
Sắc mặt mẹ chồng lập tức trở nên khó coi, còn mặt Lưu Mẫn thì càng đen hơn.
“Cái bà già này, bà quá đáng thật đấy! Người ta đã nói chỉ cần 66.000 hoặc 88.000, bà lại chủ động cho tận 188.000?
Bà lấy lòng nó để làm gì hả?
Lúc tôi đòi bà 88.000, bà keo kiệt như thể tôi đang đòi mạng bà vậy, rốt cuộc là vì cái gì hả?”
Mẹ chồng vội vàng nói nhỏ:
“Cô có thể so sánh sao? Cô chẳng mang về được đồng sính lễ nào, nói chi đến của hồi môn.
Người ta mang về mấy trăm nghìn, có thể giống với cô sao?
Tôi cho cô ấy thêm 100.000, thì cô ấy mang về thêm 200.000, chuyện tốt như vậy, sao tôi lại không làm chứ?”
Ồ, ra là thế này đây.
Lưu Mẫn càng tức giận hơn.
Cô ta đột nhiên ghé vào tai Quách Tuấn nói nhỏ gì đó, ngay sau đó, Quách Tuấn lập tức xoay người rời đi.
Rồi cô ta hướng về phía khán đài, lớn tiếng nói:
“Đã vậy thì mang sính lễ và của hồi môn ra cho mọi người xem đi.
Cũng để chúng tôi tận mắt chứng kiến độ hào phóng của ‘của hồi môn gấp đôi’.”
Tôi không đồng ý.
Theo yêu cầu của mẹ chồng, vốn dĩ phần trưng bày sính lễ và của hồi môn là điểm nhấn quan trọng nhất trong hôn lễ.
Nhưng bây giờ, ngay cả hôn lễ tôi cũng không muốn tổ chức nữa, còn cần phải mang những thứ đó ra làm gì?
Nhưng tôi còn chưa kịp lên tiếng, hai chiếc vali mật mã đã bị Quách Tuấn mang lên sân khấu.
Mẹ chồng đột nhiên có chút hoảng hốt, lập tức ôm chặt hai chiếc vali.
“Đừng mở! Tiền tôi đã tự tay đếm rồi, chỉ là làm nghi thức thôi, xách vali lên cho mọi người xem là được.”
Chị họ vẫn luôn đi theo đưa tôi về nhà chồng, tay nắm chặt một chai rượu.
“Em gái, có cần báo cho chú hai không? Hoặc cứ ra tay luôn đi, chị nhịn không nổi nữa rồi.”
Tôi lắc đầu, ấn tay xuống chai rượu của chị ấy.
Vừa rồi tôi chỉ muốn rời khỏi đây ngay lập tức, tôi chỉ nghĩ rằng hôn lễ này không thể tiếp tục được nữa.
Nhưng bây giờ, tôi đã có suy nghĩ khác.
Cho dù có rời đi, tôi cũng phải đi một cách minh bạch, không thể để họ tùy tiện đổ oan cho tôi.
Tôi nói trước mặt tất cả mọi người:
“Đã mang lên rồi thì để mọi người cùng làm chứng, chứng minh rằng tôi không hề chiếm lợi của nhà họ Quách một đồng nào.
Của hồi môn của tôi là 376.000 tệ, không thiếu một xu.”
Nói xong, tôi đưa tay cầm lấy hai chiếc vali.
“Mở ra đi, để mọi người xem thử, tôi rốt cuộc có chiếm lợi của các người không.”
Lưu Mẫn cũng lên tiếng:
“Đúng vậy, mở ra đi. Biết đâu nhà mẹ đẻ cô chỉ giỏi hô khẩu hiệu, thực chất một xu cũng không bỏ ra, định tay không bắt sói đấy chứ?”
Không biết vì sao, tôi cảm thấy mẹ chồng không hề muốn mở vali ra.
Bà ta giữ chặt hai chiếc vali, vẻ mặt có chút hoảng loạn.
Lưu Mẫn không ngừng thúc giục:
“Mở đi chứ, mẹ! Sao mẹ cứ chần chừ vậy?
Mẹ đang che giấu giúp Trần Hân cái gì?
Hay là nhà cô ta vốn không có của hồi môn gấp đôi. Tất cả chỉ là các người hợp tác lừa tôi để che đậy sự thiên vị của các người?
Thực ra trong vali chẳng có gì hết, đúng không?”
Cô ta bị bệnh à? Sao lại có thể nghĩ ra nhiều thứ như vậy?
Tôi không thể để cô ta bôi nhọ tôi được.
Mẹ tôi thực sự đã cho tôi 376.000 tệ, tối qua chính tôi và mẹ đã đếm từng xấp tiền một và đặt vào vali.
Tuyệt đối không có sai sót.
Thế nên, tôi giật phắt chiếc vali khỏi tay mẹ chồng, mạnh mẽ bật nắp ra.
Tốt lắm!
Bên trong toàn là những xấp tiền đỏ rực, y hệt những gì tôi đã xếp vào đêm qua.
Chị họ mặt đanh lại, trừng mắt nhìn Lưu Mẫn.
“Thấy chưa? Nhìn rõ chưa? Mấy người còn gì để nói nữa không?”
Lưu Mẫn vẫn tỏ vẻ đầy tự tin:
“Đừng vội, để tôi đếm kỹ lại xem sao.”
Cô ta vừa nói vừa đưa tay vào vali, sau đó lật tay lên rồi đột ngột hét toáng lên:
“Trời ơi! Trần Hân, cô điên rồi sao?
Dám dùng tiền âm phủ giả làm tiền thật để lấy thể diện, cô đúng là nực cười quá đấy!
Nhìn đi, cả một vali toàn là tiền âm phủ, tôi chưa bao giờ thấy chuyện nào mất mặt như thế này!”
Tôi chợt cảm thấy lạnh cả sống lưng.
Sao có thể là tiền âm phủ được?
Rõ ràng tôi và mẹ đã tự tay xếp tiền vào mà.
Chị họ cũng không tin, chị ấy đưa tay vào vali để kiểm tra.
Nhưng mặc kệ chị ấy lật qua lật lại thế nào, sự thật rõ ràng trước mắt – hai phần ba số tiền trong vali đều là tiền âm phủ.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Tôi bỗng quay sang nhìn mẹ chồng.
Vừa nãy bà ta đã không muốn mở vali.
Rõ ràng đây là phần nghi thức đã được bàn bạc từ trước, hơn nữa chính bà ta vì sĩ diện mà kiên quyết yêu cầu, vậy mà tại sao đến lúc này lại không chịu mở?
Chẳng lẽ bà ta đã động tay động chân?
Giờ phút này, bà ta căng thẳng vò vò tay, miệng lẩm bẩm không ngừng.
“Sao lại nhiều thế này? Sao lại nhiều thế này?
Rõ ràng tôi chỉ…”
5.
“Rõ ràng cái gì?”
Chị họ của tôi trừng mắt nhìn mẹ chồng:
“Bà nói rõ ràng đi! Hai chiếc vali này tổng cộng có 564.000 tệ, sáng nay chúng tôi đã đếm kỹ càng trước khi mang đến đây.
“Ban đầu, chúng tôi muốn tự giữ số tiền này, nhưng chính bà nói rằng Hân Hân lấy chồng xa, chúng tôi lại không quen biết ai ở đây, bảo giao cho bà giữ sẽ an toàn hơn.
“Đây chính là cái mà bà gọi là an toàn sao? Tiền thật bị đổi hết thành tiền âm phủ, đây gọi là an toàn à?”
Bà Quách trông còn lo lắng hơn cả chúng tôi, môi run rẩy mãi mà không nói ra được một lời.
Ngược lại, Lưu Mẫn thì cười phá lên, cười đến mức ngả nghiêng.
“Hahahaha, buồn cười chếc mất! Tôi đã nói rồi, các người hợp lại diễn trò mà!
“Trần Hân, nhà mẹ cô không có tiền để cho của hồi môn thì thôi đi, cần gì phải cố gồng lên cho bằng người khác?
“Chỉ để đè đầu tôi sao? Chỉ vì năm xưa tôi không có của hồi môn, nên cô cố tình bày trò gấp đôi hồi môn để dìm tôi xuống à?
“Bây giờ thì hay rồi, mất mặt chưa? Nhục chưa?
“Hahahaha, đúng là trò cười lớn nhất mà tôi từng thấy!”
Dưới sân, khách khứa cũng lập tức bàn tán xôn xao.
“Trời ơi! Đúng là chuyện hiếm có nha! Tôi từng nghe nói có những nhà gả con gái mà không có của hồi môn, nhưng lại cố tình khoe khoang mình có nhiều lắm.
“Người ta chỉ nói miệng thì thôi, coi như giữ thể diện. Còn đằng này, biết rõ là tiền âm phủ mà còn cố tình mang lên sân khấu để khoe mẽ. Giờ thì nổi bật thật rồi nhỉ? Hahahaha.”
“Đúng vậy! Không có điều kiện mà còn cứ thích sĩ diện. Tôi nói rồi, mấy cô gái từ nơi khác đến không đáng tin đâu.”
“Chắc chắn là do không ai thèm lấy ở quê nên mới chạy đến đây lừa người ta.”
Có người còn quay sang nói với Quách Thành:
“A Thành à, cậu đúng là bị con nhỏ này lừa rồi! Không sao, may mà phát hiện sớm, chưa muộn đâu.”
“Mau đá nó đi! Để dì giới thiệu cho cậu một cô gái tử tế hơn.”
“Đúng đó! Con gái ở quê chúng ta đàng hoàng, trong sạch hơn nhiều!”
“Nghe lời dì đi, đòi lại tiền sính lễ, rồi bảo nó cút đi!”
Sắc mặt Quách Thành cũng trở nên u ám, tôi thấy anh ta nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm, trừng mắt nhìn tôi:
“Trần Hân, em không định giải thích cho anh sao?”
“Giải thích cái rắm ấy!”
Chị họ tức đến bốc hỏa:
“Tiền chúng tôi đã giao rõ ràng vào tay nhà các người, người cần giải thích là các người mới đúng!”
“Mẹ tôi sau khi giao vali đi thì không hề đụng đến, vẫn luôn để anh cả tôi giữ. Chẳng lẽ mẹ tôi và anh cả tôi lại đi tráo tiền của các người?”
“Tại sao không thể? Sao cô chỉ nghi ngờ tôi mà không nghi ngờ họ?”
Tôi nhìn chằm chằm vào Quách Thành, thất vọng đến cực độ.
Anh ta không hề nghi ngờ người nhà mình, mà người đầu tiên anh ta nghi ngờ lại là tôi.
Chị họ lập tức rút điện thoại ra:
“Không cần phí lời với bọn họ! Báo cảnh sát đi! Với số tiền này, đủ để chúng ngồi tù mấy chục năm!”
Vừa dứt lời, bà ta lập tức hét toáng lên:
“Không được báo cảnh sát! Chuyện nhà có tí xíu mà cũng lôi cả cảnh sát vào chẳng phải là cố tình làm trò cười cho thiên hạ à?
“Cô cố tình muốn làm mất mặt nhà họ Quách chúng tôi có phải không?”
Chuyện nhỏ à?
Tôi đẩy bà ta ra, cúi xuống kiểm tra lại vali một lần nữa, sau đó cẩn thận đếm lại số tiền thật bên trong.
Không hơn không kém, vừa đúng 188.000 tệ.
Của hồi môn 376.000 tệ của nhà tôi—không còn lấy một xu!
6.
Chị họ kiên quyết muốn báo cảnh sát, bà ta đột nhiên quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy chân tôi, khóc lóc thảm thiết.
“Hân Hân à, mẹ biết con là con gái lấy chồng xa, con cần thể diện, mẹ biết con muốn cả nhà chúng ta nhìn con bằng con mắt khác.
“Mẹ hiểu, mẹ hiểu hết. Mẹ cũng hiểu suy nghĩ của con, nên chuyện này mẹ sẽ không truy cứu trách nhiệm của con.
“18 vạn 8 tiền sính lễ này, mẹ cho con thì nó là của con, mẹ cũng sẽ không đòi lại.
“Còn của hồi môn của con, nếu con còn lương tâm thì bù vào, nếu không có thì mẹ cũng không ép. Tất cả đều do con quyết định.
“Hân Hân, mẹ thật lòng mong con và A Thành sống thật tốt.”
Chị họ liều mạng lắc đầu với tôi.
“Tuyệt đối không được nghe bà ta, Hân Hân, nhất định phải báo cảnh sát. Số tiền này không hề nhỏ đâu.”
Chị họ của tôi vừa dứt lời, Lưu Mẫn đột nhiên giáng một cái bạt tai thẳng vào mặt chị ấy.
“Con đ* này, lắm lời cái gì? Cô có phải người kết hôn đâu, sủa cái gì mà sủa!
“Biến ngay, nghe thấy chưa? Nhà họ Quách chúng tôi không hoan nghênh cô!”
Tôi thấy cô ta giơ tay lên liền đẩy mạnh chị họ ra, cái tát của cô ta chỉ kịp vung đến vai tôi.
Tôi lập tức phản đòn lại, vung một bạt tai giáng thẳng vào mặt cô ta.
Cô ta là cái thá gì mà dám ra tay với chị họ của tôi?
Cái tát này khiến đầu cô ta lệch hẳn sang một bên.
Lần này thì đúng là chọc phải tổ ong vò vẽ rồi.
Lưu Mẫn giậm chân, hét ầm lên:
“Cô dám đánh tôi? Con mẹ nó, cô lại dám đánh tôi? Tôi còn đang mang thai mà cô cũng dám đánh tôi?”
Cô ta thì có gì mà không thể đánh?
Chẳng lẽ mang thai là cao quý hơn người, là có quyền đánh người khác sao?
Chị họ cũng đã hoàn hồn, lập tức che chắn trước mặt tôi.
“Cô có thể ra tay, chẳng lẽ chúng tôi không thể phản kháng sao? Đánh cô rồi thì làm sao?”
Lưu Mẫn gào khóc lớn hơn:
“Chồng ơi, bọn họ đánh em, bọn họ muốn đánh hư con trai của anh!
“Cô ta ác độc lắm! Cô ta nhất định biết trong bụng em là con trai, là cháu trai đầu tiên của nhà họ Quách, nên cô ta ghen tị! Cô ta sợ con cô ta sinh ra không bằng con em!
“Thế nên cô ta mới muốn đánh hư con em! Chồng ơi, anh phải làm chủ cho em, nhất định phải làm chủ cho em!”
Sắc mặt Quách Tuấn đen như than, trừng mắt nhìn tôi, giơ tay định đánh tôi.
Tôi quát lên:
“Quách Thành, anh còn là đàn ông không?”
Cuối cùng Quách Thành cũng bước lên chắn trước mặt tôi, cản Quách Tuấn lại.
“Anh à, hôm nay là đám cưới của em, có thể đừng làm loạn nữa được không?”
Quách Tuấn giơ nắm đ.ấ.m định đ.ấ.m thẳng vào Quách Thành, bà Quách bỗng nhào tới cản hai người, nước mắt lưng tròng.
“Các con ơi, các con đều là con trai của mẹ mà, sao có thể đánh nhau vào lúc này chứ?
“Các con có phải bị ngốc không? Chỉ vì một câu nói của hai người phụ nữ mà anh em ruột thịt lại đánh nhau sao?
“Tất cả bỏ tay xuống hết cho mẹ! Cùng một họ, có thể thống nhất đối ngoại không?”
Lưu Mẫn tiếp tục gào khóc:
“Tôi không cần biết! Dù sao hôm nay cô ta đã tát tôi trước mặt bao nhiêu người như vậy, cơn tức này tôi không nuốt trôi được!”
Bà ta hỏi:
“Vậy con muốn thế nào?”
“Vẫn như cũ, bù thêm 10 vạn tiền sính lễ.
“Với lại, cái tát này của cô ta phải bồi thường cho tôi 2 vạn.
“Bây giờ lập tức đưa tôi 12 vạn, tôi sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, cũng sẽ không chấp nhặt với cô ta.”
Buồn cười chếc mất!
Cô ta mà không chấp nhặt với tôi?
Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta.
“Chuyện này không phải do cô nói bỏ qua là có thể bỏ qua được.
“Bây giờ là tôi muốn làm rõ mọi chuyện.”
“Cô có gì mà chưa rõ ràng?”
“Sao lại không có? Của hồi môn của tôi, 37 vạn 6, không cánh mà bay. Cô nghĩ tôi cứ thế cho qua sao?
“Các người nghĩ tôi sẽ không truy cứu sao? Đây là 37 vạn 6, không phải 37 đồng 6!”
Nghe tôi nói vậy, Lưu Mẫn và bà Quách đồng thời hoảng hốt.
Bà Quách vội vàng kéo tay Quách Thành, anh ta lập tức nắm lấy tay tôi.
“Vợ à, thôi bỏ đi. Ngày vui đừng vì chút tiền mà làm mất vui.
“Với lại trong số đó, có 10 vạn vốn là để cho chị dâu, còn lại cũng chỉ hơn 20 vạn một chút.
“Ban đầu anh cũng định sau khi cưới sẽ hiếu kính mẹ mà.
“Bây giờ đã mất rồi, vậy anh quyết định luôn.”
Anh ta nhìn sang phía Lưu Mẫn và bà Quách, tiếp tục nói:
“Chị dâu, số tiền này thật sự không còn nữa, chị cũng tận mắt thấy rồi.
“Em tin vợ em, cô ấy nói mẹ vợ đã đưa thì chắc chắn là đã đưa.
“Về sau chị cũng đừng nhắc lại chuyện bù sính lễ nữa.
“Em hứa trước mặt mọi người ở đây, sau này chuyện dưỡng lão của mẹ sẽ do em và Hân Hân lo liệu.
“Dù mẹ sống đến bao nhiêu tuổi, dù mẹ khỏe mạnh hay bệnh tật, cũng sẽ không để các người bỏ ra một xu, cũng không bắt các người hầu hạ một ngày nào.”
Anh ta lại quay sang bà Quách:
“Mẹ, sau khi cưới, con lập tức đón mẹ lên thành phố lớn sống với bọn con.
“Mẹ không cần làm việc nhà, không cần nấu ăn. Con sẽ thuê người hầu hạ mẹ mỗi ngày.
“Thế này được chưa?
“Về sau bao nhiêu năm, mẹ không cần bỏ ra một đồng, chỉ việc tận hưởng tuổi già.
“Như vậy mẹ hài lòng rồi chứ?”
Hài lòng, bọn họ đương nhiên là hài lòng.
Điều kiện tốt như vậy, ai mà không hài lòng?
Chỉ có tôi là không hài lòng.
7.
Tôi trừng mắt nhìn Quách Thành, anh ta lập tức hạ giọng nói với tôi:
“Vợ à, anh biết em có tiền, em cũng hiếu thảo, chắc chắn em sẽ không có ý kiến đúng không?
“Số tiền đó mất thì mất thôi, anh không để ý. Chúng ta cứ hoàn thành hôn lễ trước đã, lát nữa xong việc, anh sẽ về thu dọn đồ cho mẹ, rồi lập tức về nhà riêng của chúng ta.”
Tôi nhấc gót giày cao gót, giẫm mạnh lên cổ chân anh ta.
“Ai nói tôi không để ý?
“Quách Thành, nhà mẹ đẻ tôi có tiền, nhưng đó là tiền của nhà mẹ tôi, liên quan gì đến anh?
“37 vạn 6 không phải con số nhỏ, tôi có tiền nhưng không có nghĩa là tôi ngu. Mất số tiền lớn như vậy mà anh bảo tôi không để ý?
“Cút! Hôm nay không tìm được số tiền này, tất cả mọi người ở đây đều không được rời đi! Ai rời đi, người đó chính là kẻ tình nghi!”
Cả hội trường lập tức xôn xao.
“Cô có ý gì? Nghi ngờ chúng tôi sao? Đầu óc có vấn đề à? Chúng tôi bỏ tiền đến dự tiệc cưới mà giờ lại còn bị xem như kẻ trộm à?”
“Đúng vậy, nực cười thật đấy! Ai có thể động vào cái rương của cô chứ?”
“Thần kinh! Cái gì cũng chưa ăn được mà đã thành nghi phạm, đúng là mở rộng tầm mắt!”
Bên dưới không ngừng xì xào bàn tán, chửi rủa.
Mặt bà Quách sa sầm lại, trừng mắt nhìn tôi:
“Trần Hân, cô có ý gì đây? Chỉ mấy chục vạn thôi mà, nhà mẹ cô giàu có như vậy, không ngờ cô lại nhỏ nhen đến thế.
“Nhất định phải làm ầm lên vậy sao? Nghe tôi nói, bỏ qua đi. Ở đây toàn là người thân, nếu thật sự tra ra ai đó, sau này còn mặt mũi nào gặp lại nhau nữa?”
Lưu Mẫn hùa theo:
“Thật nực cười! Cô dám đánh đồng tất cả họ hàng nhà chồng thành kẻ trộm sao? Trần Hân, cô muốn đắc tội với cả nhà họ Quách à?”
Ha!
Nhìn bọn họ người nào kẻ nấy đều cuống lên, đúng là thú vị thật.
Tiền của tôi, không ở trong tay bà Quách thì cũng nằm trong tay Lưu Mẫn. Tôi tuyệt đối không thể cứ thế cho qua.
Chị họ đang định báo cảnh sát thì cửa lớn khách sạn bỗng bị đẩy ra.
“Không cần báo cảnh sát nữa, tôi đã dẫn các đồng chí cảnh sát đến đây rồi.”
Người bước vào là bố mẹ tôi, phía sau họ còn có cảnh sát.
Nhìn thấy bố mẹ tôi đột ngột xuất hiện, đám người nhà họ Quách đồng loạt lùi về sau mấy bước.
Bà Quách tức giận quát lớn:
“Trần Hân, tôi đã nói với cô rồi đúng không? Bảo cô tự mình đến dự hôn lễ!
“Cô không những dẫn theo chị họ của mình, còn dám dẫn cả bố mẹ cô đến! Cô hoàn toàn không xem tôi là mẹ chồng có phải không?”
Mẹ tôi lập tức bước lên trước, thẳng thừng đáp trả:
“Tại sao tôi phải xem bà ra gì? Chỉ vì bà già à? Hay là chỉ vì bà ngang ngược?
“Tôi đã thắc mắc mãi, vì sao trước khi cưới, bà cứ nhấn mạnh mãi rằng con gái tôi phải một mình đến làm đám cưới, còn bảo đây là phong tục quê bà.
“Tôi chưa từng thấy đám cưới nào mà cha mẹ cô dâu lại không được tham dự.
“Nhưng tôi cũng chẳng thèm quan tâm. Ở nhà mẹ đẻ, tôi đã tổ chức cho con gái tôi một hôn lễ còn long trọng hơn gấp trăm lần.
“Nơi này chẳng qua chỉ là một nghi thức theo hình thức mà thôi.
“Chỉ là tôi không ngờ, bà lại không định làm một nghi thức suông, mà còn dám ăn cắp của hồi môn của con gái tôi!”
Nghe mẹ tôi nói vậy, da mặt bà Quách co giật liên tục.
“Bà… bà nói cái gì? Tôi ăn cắp của hồi môn của nó lúc nào chứ?
“Rõ ràng là nhà bà chỉ nói miệng chứ chưa hề bỏ một xu nào vào, là do các người cố tình lừa gạt! Bà còn dám tự đưa đầu vào rọ!”
“Đúng vậy!”
Chúng tôi còn chưa kịp nói gì, Lưu Mẫn đã vội vàng hùa theo bà Quách.
“Đúng thế! Tất cả họ hàng bạn bè ở đây đều thấy rõ ràng, trong rương của các người toàn là tiền âm phủ!
“Các người chính là lũ lừa đảo, căn bản không bỏ ra một xu nào cả!”
Mẹ tôi vung tay, tát thẳng vào mặt cô ta.
“Đồ ngu! Tao còn chưa tính sổ với mày, mày lại tự động đến chịu trận!
“Của hồi môn của con gái tao là 37 vạn 6, từng xu đều có đủ!
“Bây giờ cứ để cảnh sát lục soát, ai ăn cắp, người đó sẽ đi tù!”
“Đi… đi tù?”
Bà Quách và Lưu Mẫn đều hoảng loạn.
Đặc biệt là bà Quách, bà ta tái mặt, lắp bắp:
“Bà điên rồi à? Chuyện trong nhà, cho dù có cầm đi chăng nữa cũng đâu đến mức phải đi tù?
“Bà nói nhảm cái gì vậy? Bà định dọa ai đây?”
Ha ha ha!
Đúng là ngu xuẩn!
Mẹ tôi chỉ nói một câu, liền khiến bà ta tự khai ra rồi!
8.
Quách Thành ra sức nháy mắt ra hiệu cho bà Quách, nhưng bà ta dường như không hề nhìn thấy.
Bà ta tiếp tục gào lên:
“Được, tôi nói! Các đồng chí cảnh sát, các anh cũng đừng tốn công vô ích nữa, đây chỉ là chuyện trong nhà chúng tôi thôi.
“Số tiền đó đúng là tôi lấy, nhưng tôi chỉ lấy có 18 vạn 8 thôi, chứ không phải 37 vạn 6.”
“Đây vốn dĩ là tiền của nhà họ Quách chúng tôi, tôi chỉ lấy một ít ra tiêu thì có gì sai chứ? Hơn nữa, đây vốn là tiền sính lễ tôi đưa cho nó, tôi chỉ lấy lại mà thôi.
“Các người dựa vào đâu mà bắt tôi đi tù? Dựa vào cái gì?”
Dựa vào cái gì à?
Mẹ tôi tát thẳng vào mặt bà ta:
“Đây là của hồi môn của con gái tôi, bà không phải lấy, mà là ăn cắp!
“Bà hỏi dựa vào đâu để bắt bà đi tù? Chúng tôi chuẩn bị rõ ràng là 37 vạn 6, bà nói bà chỉ lấy 18 vạn 8, vậy 18 vạn 8 còn lại đâu?
“Bà nói đi, nó đã biến mất ở đâu?”
“Tôi… tôi làm sao biết được! Dù sao tôi chỉ lấy 18 vạn 8, tôi cũng không đổi thành tiền âm phủ, tôi làm sao biết số tiền âm phủ đó từ đâu ra?
“Biết đâu là chính các người tự giở trò, dù sao nhìn nhà các người cũng chẳng phải loại tử tế gì!”
Mẹ tôi tức quá bật cười:
“Một tên trộm mà còn dám nói nhà tôi không tử tế? Mặt bà dày đến mức nào mà có thể nói ra câu đó vậy?”
“Bọn tôi đúng là không tử tế! Nhưng tôi đã nói là chỉ để Trần Hân một mình đến đây, thế mà các người vẫn theo đến, còn bảo các người là người tử tế?”
“Có câu ‘vô thương bất gian’, quả nhiên là đúng, các người chính là loại gian thương điển hình!”
“Ngay cả chuyện con trai cưới vợ cũng giở trò, tôi khinh!”
Mẹ tôi còn muốn nói tiếp, nhưng bố tôi đột nhiên đá thẳng vào người Quách Thành:
“Con mẹ nó! Nếu bọn tao không đến, chẳng phải con gái tao sẽ bị chúng mày bắt nạt đến chếc sao?
“Mày nghĩ bọn tao yên tâm để con gái mình đến cái vùng quê nghèo rớt mồng tơi của nhà mày một mình à?
“Mày nghĩ bọn tao không có chuẩn bị gì chắc?”
Quách Thành bị bố tôi đá ngã lăn ra đất, thuận thế quỳ luôn trước mặt ông ấy:
“Bố! Hiểu lầm! Đây chỉ là hiểu lầm thôi! Đều là người một nhà cả, sao có thể nói là ăn cắp chứ? Đừng làm quá lên như vậy!”
“Hiểu lầm?”
Bố tôi tát thêm một cái:
“Vậy thì mày tìm hết số tiền về cho tao! Mẹ mày nói bà ta chỉ lấy 18 vạn 8, vậy 18 vạn 8 còn lại đang ở đâu?
“Ai đã đổi thành tiền âm phủ? Là ai?”
Quách Thành lập tức quay đầu nhìn bà Quách:
“Mẹ, rốt cuộc mẹ lấy bao nhiêu? Mẹ nói thật đi!
“Ba mẹ vợ con đâu phải người keo kiệt, họ chẳng thèm quan tâm chút tiền ấy đâu! Mẹ cứ nói thẳng ra, ba vợ con còn có thể đưa thêm cho mẹ đấy!”
Bà Quách quýnh lên:
“Mẹ thật sự không lấy nhiều như vậy! Mẹ chỉ muốn lấy lại 18 vạn 8 đã đưa ra thôi!
“Mẹ thề với con, mẹ chỉ làm vậy vì chị dâu con cứ suốt ngày đòi mẹ bù thêm sính lễ. Nó nói nếu không bù thì sẽ ly hôn với anh trai con, còn nói sẽ phá thai nữa. Mẹ chỉ định đưa số tiền này cho nó, mẹ…”
Nói đến đây, bà ta bỗng quay ngoắt sang nhìn Lưu Mẫn:
“Là mày! Chính mày đổi phải không? Cả nhà, lúc nãy chính mày là người lấy vali, mày cũng biết mật mã. Đại ca, mày…”
Thấy không thể che giấu được nữa, Quách Tuấn cũng không thèm diễn kịch nữa:
“Mẹ, không phải con lấy! Là Mẫn Mẫn bảo con lấy! Con chỉ làm theo thôi…”
Anh ta núp ngay sau lưng Lưu Mẫn:
“Có chuyện gì thì tìm cô ấy, không liên quan gì đến con, tất cả đều do cô ấy bảo con làm!”
Lưu Mẫn xoa bụng, mặt đầy tự tin:
“Là tôi thì sao? Mẹ nói đúng đấy, đây vốn là tiền của nhà họ Quách chúng ta, tôi lấy thì có làm sao?
“Trần Hân, cô đã gả cho A Thành rồi, vậy cô phải gọi tôi một tiếng chị dâu!
“Mấy ngày trước A Thành đã hứa với tôi, sau khi kết hôn, hai người nhất định sẽ hiếu kính tôi 10 vạn. Tôi chỉ lấy trước mà thôi, cô kêu la cái gì?”
Tôi không thể tin nổi mà nhìn Quách Thành, hóa ra anh ta biết tất cả!
Hóa ra anh ta vẫn luôn dung túng cho chuyện này!
Mẹ tôi nhìn sang cảnh sát:
“Đồng chí, bọn họ đã tự nhận tội rồi, có thể bắt người được chưa? Bắt hết lũ trộm này lại, đừng tha cho một đứa nào!”
9.
“Xàm lông!”
Lưu Mẫn hét lên chói tai:
“Quách Thành, chính anh đã hứa với tôi, sao có thể nói tôi ăn cắp? Sao có thể bắt tôi đi được?”
Bà Quách sững sờ.
Bà ta hoàn toàn không ngờ tới chuyện này, liền túm chặt lấy Quách Thành mà lắc mạnh:
“Không phải thật đúng không? Hai đứa đã lấy giấy chứng nhận kết hôn rồi, đúng không?
“Nó còn mang thai con của con nữa mà, đúng không? Con nói đi! Chẳng phải con đã nói với mẹ như thế sao?
“Con nói nó chạy không thoát, nó đã định sẵn là vợ con rồi, đúng không?”
Quách Thành bị bà ta lắc đến quay cuồng, bất ngờ hất tay bà ra:
“Đúng, con đã nói vậy. Chuyện này sớm muộn gì cũng xảy ra thôi. Chỉ cần đám cưới diễn ra, ngày mai bọn con có thể đi đăng ký kết hôn, một tháng sau có thể mang thai.
“Chuyện này có gì sai sao?
“Nhưng ai mà ngờ được các người lại dám ăn cắp tiền ngay trong đám cưới của con! Rõ ràng con đã hứa sau khi đám cưới sẽ chia tiền cho các người, vậy mà các người không thể đợi nổi sao?
“Tại sao cứ phải làm loạn ngay trong hôn lễ của con? Bây giờ thì hay rồi?
“Hay rồi chứ?
“Đám cưới của con không còn, vợ cũng mất, mà số tiền các người muốn cũng chẳng có! Hài lòng chưa? Giờ thì ai cũng hài lòng rồi chứ?”
Bà Quách bỗng nhiên quỳ rạp trước mặt tôi:
“Hân Hân à, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi! Chúng ta chỉ đùa một chút thôi! Sao mẹ có thể lấy tiền của con được chứ?
“Tiền sính lễ đã cho con rồi thì chính là của con, chúng ta không lấy một xu nào cả.
“Đám cưới tiếp tục được không? Xem như chưa có chuyện gì xảy ra, được không?”
Đúng là mặt dày thật đấy.
Còn muốn coi như chưa từng có chuyện gì sao?
Làm sao có thể?
Ba tôi nói với Quách Thành:
“Lo mà ở nhà chăm sóc mẹ cậu đi. Công ty không cần cậu quay lại nữa, cậu bị sa thải rồi.”
Anh ta phát điên, lập tức quỳ gối trước mặt ba tôi:
“Không được đâu ba! Đó là công việc con phải vất vả mấy năm mới có được, ba không thể sa thải con! Ba thật sự không thể sa thải con!”
Ba tôi chẳng buồn để ý.
Bỗng nhiên anh ta nghĩ đến điều gì đó, bật cười ha hả:
“Mấy người hù tôi đúng không? Trần Hân, mấy người hợp tác với nhau để hù dọa tôi đúng không? Dù mẹ tôi có làm sai trong hôn lễ, dù gia đình mấy người có chút tiền.
“Nhưng công ty tôi làm chẳng liên quan gì đến nhà mấy người cả, dựa vào cái gì mà sa thải tôi? Dựa vào cái gì?”
Hừ!
Tôi cầm một cái cốc ném thẳng vào đầu hắn:
“Thằng ngu! Tôi lười nói với anh thôi. Công ty đó không phải của nhà tôi, nhưng là của cậu tôi!”
Tôi nhìn thấy trong mắt Quách Thành sự tuyệt vọng, mà trong mắt hắn, tôi lại nhìn thấy niềm vui của chính mình.
“Quách Thành, số anh đúng là không được hưởng phúc.
“Rõ ràng chỉ cần qua hôm nay, anh có thể cùng tôi ở biệt thự lớn, lái xe sang, thậm chí còn có thể thăng tiến lên vị trí cao hơn.
“Nhưng đáng tiếc… anh…!”
Tôi nhìn anh ta, rồi lại nhìn Lưu Mẫn vẫn đang ôm chặt chiếc két sắt, sau đó quay người cùng ba mẹ và chị họ rời đi.
Phía sau tôi, tiếng la hét thảm thiết vang lên.
Lưu Mẫn bị Quách Thành đánh.
“Nhưng bây giờ thì sao? Sính lễ của Trần Hân là 18 vạn 8, cũng là con dâu, tại sao lại đối xử khác biệt như thế?”
“Tổ cha mày!”
Quách Thành như con sư tử điên cuồng gào thét:
“Vì mày phá hỏng đám cưới của tao! Vì mày hủy hoại tiền đồ của tao!
“Chỉ vì 10 vạn mà hại cả đời tao! Mày còn muốn sống tiếp à?”
Cảnh sát lập tức xông vào can ngăn Quách Thành, nhưng đứa con trong bụng Lưu Mẫn không giữ được nữa.
Quách Tuấn mắt đỏ hoe, lao vào đánh nhau với Quách Thành.
Bà Quách và cảnh sát cùng nhau kéo ra, nhưng cả hai đã mất lý trí, cầm luôn chai rượu đánh tới tấp.
Cuối cùng, cả ba người đều phải nhập viện.
Lưu Mẫn sảy thai, Quách Tuấn gãy xương, Quách Thành thì chẳng bị thương mấy nhưng bị đưa thẳng vào đồn cảnh sát.
Lưu Mẫn thề sẽ kiện chếc Quách Thành.
Bà Quách đành phải đưa toàn bộ 18 vạn 8 cho cô ta, nhưng cô ta vẫn không chịu tha cho anh ta, nhân cơ hội ép bà ta sang tên căn nhà cho mình.
Bà Quách không đồng ý. Cuối cùng, Lưu Mẫn ôm 18 vạn 8, đòi ly hôn với Quách Tuấn.
Bà Quách không đòi lại được tiền, cũng không giữ được người, cuối cùng mất lý trí, cầm d.a.o đ.â.m thẳng vào tim Lưu Mẫn.
Lưu Mẫn chếc.
Quách Tuấn phát điên.
Bà Quách và Quách Thành đoàn tụ với nhau trong tù.
Thật là một cái kết viên mãn!
Để lại một phản hồi