Quang dừng xe máy ngay trước cánh cửa kính mờ của nhà nghỉ, đèn đường vụn sáng phản chiếu lên lớp sơn đã phai. Anh thở hổn hển, tim đập như trống trận, mắt dán chặt vào bóng dáng Hương đang lưng khép lại trong quán.
– “Cứ âm thầm lặng trước khi cãi nhau, anh cứ ngồi đợi một giây nữa nữa?” – tiếng nói trong đầu Quang rên rỉ.
Anh ngón tay nắm chặt vào còi, rồi nhẹ nhàng hạ côn. Đầu xe nghiêng hơi về phía một bên, vang một tiếng kêu bủn rủi, nhưng Hương vẫn không quay đầu. Cửa nhà nghỉ mở chầm chờ, một người phụ nữ trong đồng phục gọn gàng bước ra, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Quang như thăm dò một con mồi.
– “Anh muốn vào sao?” – người phụ nữ hỏi, giọng không có chút cảm xúc nào.
Quang nín lại, lặng lẽ đẩy tay lên khóa, nhìn thẳng vào mắt cô.
– “Cô… là ai? Cô đang bảo vệ ai ở trong đó?” – anh lắp bửa, giọng rung lên.
Người phụ nữ cười nhẹ, một nụ cười không hề ấm áp.
– “Cô chỉ là người ở đây. Nhưng nếu anh muốn vào, anh sẽ phải chờ tới khi cô ấy ra ngoài.”
Cửa sập lại, âm thanh vang dội trong con hẻm tăm tối. Quang đứng lại, tay gồng lên cố gắng không để nước mắt chảy.
– “Hương, lại đè tôi ra sao mà không để tôi biết? Đánh cắp niềm tin của tôi đâu rồi?” – anh lầm bầm, giọng ngắt quãng.
Lối đi hẻm dày đặc, âm thanh của xe máy xa dần, tiếng mưa rơi lên mái tôn vang lên nhè nhẹ. Quang bước chân lại phía sau chiếc xe, mắt liếc lên đựng những tấm biển cũ kỹ: “Nhà nghỉ Minh Thảo – 5km trước cầu Ba Gian”. Tâm trí anh chạy tức tốc, nhớ đến câu chuyện của ông Tâm – địa chỉ mập mờ mà Hương đã nhắc.
– “Nếu cô có gì giấu, để anh thấy thôi,” – Quang thốt lên, giọng giảm xuống, âm thanh dâng lên như lời thách thức.
Âm thanh của một chiếc cửa sổ bật lên, tiếng cười khúc khích vang lên từ phía trong, khiến không khí dày đặc thêm một lớp nặng nề. Hương cuối cùng xuất hiện, đeo ủng cao su, tay cầm chiếc giỏ lưới đầy cá trê, nhưng khuôn mặt cô không còn ánh sáng như lúc nào. Đôi mắt cô chớp lấp lánh, như một con rắn đang chực chờ.
– “Quang, em không muốn anh hiểu lầm. Em chỉ…” – cô bắt đầu, giọng ngắt quãng.
Quang bước tới, tay nắm chặt vào tay cô, cảm nhận lớp găng tay dày dặn.
– “Đừng nói ‘chỉ’. Đừng nói ‘bắt cá’ nữa. Anh muốn biết điều thật.”
Hương lặng người, mắt dõi quanh, rồi nhanh chóng rụt rè gạt tấm rèm dày của cửa sổ, để cho ánh sáng yếu ớt của đèn neon lọc vào.
Trong khoảnh khắc ấy, người phụ nữ trong đồng phục quay lại, dừng lại trước quầy, rồi đề nghị:
– “Nếu anh muốn chứng cứ, những chiếc nhôm này sẽ cho anh thấy mọi thứ.”
Cô đưa cho Quang một bìa nhôm mỏng, bên trong chứa những tờ giấy, hình ảnh và một điện thoại cũ.
Quang mở nhanh, mắt họa đống tin nhắn, ảnh chụp Hương trong các địa điểm: trong bờ sông sau nhà ông Tâm, trong hàng chợ thị trấn, cùng một người đàn ông không rõ danh tính.
– “Cái này… là gì?” – anh rống lên, giọng giàu căng thẳng.
Hương rụt rè cúi đầu, tiếng nước mắt rơi trên mặt.
– “Em… em đã yêu người ấy một thời gian… Đó là lỗi lầm, nhưng em không muốn làm tổn thương anh.”
Tiếng gió thổi qua những tờ giấy, làm chúng lay động, như đang dệt nên một tấm thảm đen tối. Quang đứng đó, đôi mắt lấp lánh hận thù, nhưng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nỗi sợ hãi và nỗi cô đơn xâm chiếm.
– “Thì bây giờ sao? Ta sẽ làm gì?” – anh hỏi, giọng ngập ngừng, nhưng ánh mắt kiên quyết.
Hương ngẩng lên, lần đầu tiên trong đêm, cô nhìn thẳng vào mắt Quang, dường như muốn xóa bỏ mọi lời bào chữa.
– “Ta… ta sẽ trả giá cho mọi thứ.”
Tiếng chuông điện thoại vang lên, ngắt quãng nỗi im lặng. Quang nhấc điện thoại lên, nghe tiếng một giọng nam lạnh lùng:
– “Bạn đang ở trong một khu vực nhạy cảm, không được phép quay lại. Nếu tiếp tục, sẽ có hậu quả.”
Quang thả máy, ném điện thoại xuống đất, còn Hương đứng lặng, mắt nhìn ra ngoài hẻm tối, nơi chỉ còn tiếng mưa rơi và tiếng giày cao su cứi cỏ.
Quang rụt tay, gông gòng nhặt lại chiếc điện thoại rơi trên thảm sàn nhà nghỉ. Hương vẫn đứng im, mắt dám nhìn ra hẻm tối, mưa vẫn rơi nhè nhẹ trên mái tôn. Quang thở một hơi dài, mắt ngắm nhìn quầy lễ tân nơi ánh đèn neon xanh lờ lạt. Anh bước tới, cố nén tiếng tim dồn dập thành tiếng nói quen thuộc.
– “Xin chào, tôi muốn thuê một phòng đêm nay,” Quang nói, giọng cố gắng bình tĩnh nhưng vẫn rung nhẹ.
Lễ tân, một người phụ nữ mặc đồng phục gọn gàng, không nhấc mắt khỏi sổ đăng ký. Tay cô lướt qua những dòng chữ, mắt người cô không rời.
– “Cô ấy vào rồi, người quen đang chờ,” cô thanh thản đáp, giọng như vừa cắt dao qua không khí dày đặc.
Quang đứng bám vào cột trụ kim loại, tay run rẩy. Một luồng lạnh chợ chờ chạy dọc sống lưng, như tiếng thì thầm mách bảo rằng mọi thứ không như anh nghĩ.
– “Có phải… cô đang nói về… Hương?” anh lắp bửa, giọng dốc lên, nỗ lực không để bật hơi thở.
Lễ tân nhếch lên một môi, mắt lướt nhanh sang phía Hương, rồi quay lại.
– “Nếu anh muốn vào, phải đợi đến khi cô ấy ra. Đừng vội,” cô khẽ nói, giọng vẫn lạnh lùng như đá.
Quang nhìn Hương, ánh mắt cô vẫn mê man trong đèn neon. Hương giật mình, nở một nụ cười gượng. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Quang cảm nhận được độ lạnh của lời nói như con dao cắt sâu vào tim.
– “Anh… anh không tin được,” Quang gầm lên, giọng bợn dở, tay siết chặt vào bìa nhôm còn bỏ lại trên bàn.
Hương bước lại gần, giọng cô nhẹ như sương.
– “Quang, em không muốn anh nghĩ mình…đó là sự hiểu lầm,” cô nói, tay run nhẹ, khẽ chạm vào chiếc nhôm.
Lễ tân lặng, ánh mắt của cô dường như đang đo lường từng giây phút. Cô đặt tay lên cánh tay Hương, rồi quay lại nhìn Quang.
– “Nếu anh muốn chứng cứ, chúng ta có thể xem lại những bức ảnh, tin nhắn… nhưng anh phải chuẩn bị cho mình một câu trả lời.”
Quang nhìn vào mắt lễ tân, một cảm giác lạ lùng lây lan: người này không chỉ là người bảo vệ, mà còn là người nắm giữ chìa khóa của bí mật. Anh nở một nụ cười khắc khổ.
– “Được,” anh nói, tiếng thở nặng trĩu. “Cho anh thấy mọi thứ.”
Lễ tân bật ngón tay, mời anh ngồi vào một ghế gỗ cũ kỹ. Hương đứng yên, giày cao su vẫn còn ướt, giùm quần áo sạch sẽ còn bám mùi nước hoa nhẹ. Khi Quang mở tệp nhôm, những bức ảnh chợt hiện ra: Hương đang đứng bên bờ sông sau nhà ông Tâm, tay nắm chặt một người đàn ông lạ, ánh mắt đầy ấm áp. Một bức ảnh khác cho thấy Hương trong thị trấn, cầm túi đồ ăn, không mang giỏ cá. Một tin nhắn ngắn gọn: “Hẹn gặp ở chỗ cũ, tối nay. – T.”
Quang cảm giác như lưỡi dao xuyên qua tim, nhưng cũng có một luồng nhiệt lạnh lan tỏa khắp cơ thể. Anh lặng lẽ gạt tay lên mặt, mắt trộm nhìn lễ tân.
– “Cô… cô trả lời thẳng cho tôi,” anh thốt, giọng lặng lẽ nhưng kiên quyết.
Lễ tân không nói gì, chỉ để lại một tờ giấy trắng trên bàn. Quang cầm lên, dòng chữ viết bằng tay ngắn gọn: “Đừng để quá khứ chi phối tương lai. Hãy quyết định.”
Quang cúi đầu, nhìn Hương, ánh sáng neon phản chiếu trên mặt cô như một lớp mỏng khói sương.
– “Nếu cô muốn đi, cứ đi. Nếu cô muốn ở, cô phải thành thật,” anh thì thầm, tay nắm chặt vào bìa nhôm như nắm lấy cơ hội cuối cùng.
Quang lặng lẽ lùi lại một bước, mắt nheo nhìn vào bóng người đứng trong khung cửa sổ hẻm. Đèn neon ở cuối con hẻm như vẽ một vòng sáng yếu ớt quanh người đàn ông trung niên, áo sơ mi cứng cáp, cà vạt gấp mềm mại. Khi anh mở cửa, người đàn ông quay lại, nở một nụ cười lạnh lùng, mắt sâu thẳm hé lộ một chút thâm trầm.
“Chào cô Hương,” người đàn ông nói, giọng êm nhưng có vẻ châm chích. “Anh đã chờ lâu rồi.”
Hương bước tới, nở một nụ cười dịu dàng, khác hẳn so với nụ cười gượng gạo trong nhà nghỉ. Cô dừng lại trước người đàn ông, đôi mắt long lanh như đang nắm bắt một bí mật.
“Anh ơi, mình đến rồi,” Hương đáp nhẹ, tay vẫn nắm chặt chiếc giỏ lưới. Mùi nước hoa nhẹ vẫn còn bao quanh cổ áo cô, xen lẫn mùi mồ hôi ẩm ướt của đêm mưa.
Quang đứng ở góc cầu thang, tim đập rứt to, suy nghĩ nhanh: *Đây không phải lần đầu gặp…* Anh nén lại hơi thở, tay siết chặt vào khung cửa sổ, ngón tay cứng lại.
Người đàn ông tiến tới, đặt tay lên vai Hương, ánh mắt lặng lẽ ngắm nhìn cô.
“Cô đã có gì mới?” anh hỏi, giọng trầm sâu, có phần khinh bỉ.
“Hương sao vẫn còn…?” Hương trả lời, giọng nhẹ nhàng, nhưng có một chút nhếch mép, như muốn giấu gì.
Quang cảm giác như một luồng điện giật thẳng vào lưng. Anh thở dài, thầm nghĩ: *Phải có bằng chứng, không thể để nó trôi qua.*
“Anh đã mua cá rồi?” người đàn ông đáp, hơi cười nhạt.
“Hôm nay tôi mang về chín cân,” Hương nói, đồng thời nhặt lên chiếc giỏ, để lưới lấp lánh như phản chiếu ánh sáng neon. “Cá mới, tươi ngon.”
Quang ngước mắt, nhìn thấy ánh sáng lấp lánh trên lưới, nhớ lại những giỏ cá lộn xộn trong tủ giày, và mùi nước hoa duy nhất trên cổ áo Hương. Anh nhanh chóng suy nghĩ: *Nếu cô ấy đang giả vờ, mình phải phá hoại ngay lúc này.*
“Anh có biết cô ấy không thích ai đứng trong lúc cô ấy…?” người đàn ông hỏi, mắt liếc sang Quang, nhận ra sự hiện diện của anh.
“Hãy để tôi vào,” Hương kéo người đàn ông vào trong, đóng cửa lại, để lại tiếng chạm khắc nhẹ.
Quang bỗng dừng lại trên cầu thang, tay không ngừng run. Anh lập tức bước tới cửa sắt, lắc mạnh, cố gắng mở.
“Đừng lại!” Quang la lên, giọng rung lên từng nốt cao. “Chúng ta không cần nữa!”
Tiếng la hét vang lên trong hẻm, hòa cùng tiếng mưa rơi lên mái tôn. Hương quay đầu, ánh mắt cô chốc chốc dừng lại trên khuôn mặt Quang, rồi nhanh chóng trở lại người đàn ông.
“Anh không hiểu,” người đàn ông đáp, ánh mắt không hề lo lắng, “cái gì đã xảy ra ở đầm cũ…”
Quang bật ngược lại, khe khẽ cúi đầu, mắt đỏ bừng lên. “Cứ nói đi, tôi muốn nghe tất cả,” anh thì thầm, giọng tràn đầy quyết tâm.
Hương thở dài, tay vững nắm lấy tay của người đàn ông, kéo anh vào phòng nhỏ phía sau. Cánh cửa đóng sầm, tiếng khóa vang lên như tiếng gầm sấm cuối cùng trong đêm.
Quang lặng thầm đứng trước cửa sổ hẻm, ánh đèn neon nhấp nháy như câu hỏi không lời. Anh lao nhanh tới tủ giày, bỏ ngón tay lên nắm tay gạt chầm chầm, rồi kéo ra chiếc giỏ lưới cũ kỹ mà Hương luôn để ẩn sau lớp vải rách.
Tiếng áo lưới xối xả vang lên trong không gian chật hẹp, và ngay lập tức, một mùi hương nhẹ nhàng của nước hoa hòa lẫn với mùi gỗ ẩm phủ lên không khí. Quang nhổ bần bật những thứ bên trong: không phải cá trê, không phải đồ nghề lội đầm, mà là một hộp mỹ phẩm màu hồng, một tờ hóa đơn cầm tay, và một phong bì dày lại bằng bìa.
“Hương…?” Quang rụt cổ họng, giọng nghẹn ngào.
Hương quay lại, mắt búng ánh lờ le, tay vẫn còn ôm chặt chiếc giỏ. “Có sao không, Quang? Đừng quên mình đã mua vài món Dưỡng da mới.”
“Bạn mang về cái gì?” Quang giật thẳng, ánh mắt lướt qua phong bì. “Tiền là của ai? Hóa đơn này… Em mua gì mà không cho anh biết?”
Hương thở dài, khuôn mặt tạm thời mất đi lớp bình lặng. “Đây chỉ là… công việc phụ, anh hiểu mà.”
“Công việc phụ?” Quang cười khẩy, nhấc phong bì lên, gập nhẹ rồi thả lại trên sàn. “Cái giỏ cá chỉ là lớp vỏ bọc để che giấu gì? Ngươi không phải là người bắt cá đâu, Hương.”
Tiếng bước chân vang lên từ phía sau, và ông Tâm – người mà Hương từng nhắc đến trong những câu chuyện mơ hồ về đầm cũ – hiện ra trong khung cửa. Ông đứng im, ánh mắt dạt dào sự nghiễm nghị.
“Anh Tâm, ngươi có gì để giải thích?” Quang quay đầu, giọng đầy thách thức.
Ông Tâm không trả lời ngay, chỉ đưa tay chỉ về phía hộp mỹ phẩm. “Đó không phải chỉ là mỹ phẩm. Đó là một phần của hợp đồng, một giao dịch…”
“Hợp đồng?” Hương nhíu mày, ánh mắt chộp lại. “Anh đang nói gì vậy?”
Quang xô mạnh chiếc hộp ra bàn, mở nắp, lộ ra các lọ serum, kem và một tấm thẻ thẻ nhân viên. “Những thứ này thuộc công ty mỹ phẩm mà cô làm, phải không? Nhưng tại sao lại mang về nhà, trong giỏ cá?”
Ông Tâm nở một nụ cười mỉm. “Cô Hương được tuyển vào dự án đặc biệt, chuyển giao sản phẩm cao cấp cho khách hàng ở thị trấn. Cô ấy phải vận chuyển nhanh, tránh mắt thị hồi. Nhưng cô ấy… đã nhận thêm tiền bốc hối, nên phải dùng giỏ cá như chiếc bùa may mắn để không bị nghi ngờ.”
“Hồi!” Hương nín thở, mắt bừng sáng giận dữ. “Anh muốn tống tiền tôi nữa sao?”
“Đừng vội giận,” Quang giãy lên, giọng loe dẻo. “Chúng ta sẽ giải quyết, nhưng trước hết, anh Tâm, anh đã giấu gì trong ngăn giỏ kia?”
Ông Tâm cúi người, nhẹ nhàng kéo ra một tập hồ sơ giấy dày, bìa màu xanh lá. “Đây là danh sách khách hàng, địa chỉ, và số tiền đã nhận. Tất cả đều ghi chép cẩn thận.”
Quang lướt mắt qua các dòng, thấy tên “Thị trấn” và “Nhà nghỉ nhỏ trong hẻm” – nơi Hương đã lén lút đến tuần trước. Anh thở dài, cảm giác lẫn lộn giữa giận dữ và đau lòng.
“Hương,” Quang thở, “anh không muốn phá hủy gia đình, nhưng anh không thể để em tiếp tục lừa dối.”
Hương rụt lại, tay chạm vào bao bì phong bì, mũi ngửi mùi giấy mới. “Nếu anh thật sự yêu thương, anh sẽ hiểu. Tôi… tôi chỉ muốn kiếm thêm tiền cho chúng ta, vì công việc của anh bận rộn quá.”
Quang lặng im một lát, rồi bước tới, đặt tay lên vai Hương. “Ta sẽ giải quyết cùng nhau. Nhưng không còn giấu giếm. Đêm nay, chúng ta sẽ đưa mọi thứ cho cảnh sát, và tìm cách sửa lại mọi việc.”
Ông Tâm gật đầu, dứt khoát. “Đúng vậy. Đừng để bí mật này tiếp tục nuốt chửng gia đình.”
Cánh cửa hẻm chợt mở, tiếng mưa rơi nặng nề vào. Ba người đứng im trong khoảnh khắc ngắn ngủi, trước khi từng bước từng người rời khỏi ánh sáng neon, đưa tia hi vọng mới vào bóng tối.
Mưa nặng hạt rơi trên mái nhà hẻm, tiếng tạt tạt của giọt nước hòa lẫn tiếng gió thổi qua những khe hở. Quang lặng lẽ bước ra khỏi ngưỡng cửa, để lại bóng dáng ông Tâm và Hương phía trong, rồi lặng lẽ rảo bước về phía cổng hẻm, mắt dõi theo chiếc xe máy cũ kỹ của Hương đang chợt lướt qua, biến mất trong sương mù.
Bước chân Quang dẫn anh tới căn nhà phía bên kia, nơi một ngọn đèn neon nhấp nháy yếu ớt. Anh dừng lại, vừa nhón đầu vào khe cửa hở, vừa thổi nhẹ một làn hơi để che tiếng thở. Trước mắt anh, trong ánh sáng vàng nhạt, một người đàn ông ngồi trên ghế gỗ cũ, khuôn mặt khắc khổ, tay nắm chặt mình một cốc nước lạnh.
“Em đã quyết chưa?” người đàn ông hỏi, giọng trầm nặng như nén lại mọi hy vọng.
Hương ngồi đối diện, tay cầm chiếc giỏ cá đã rỗng, đôi mắt lấp lánh một tia lạnh lùng. Cô lặng một hồi, rồi đáp bằng giọng nhẹ nhàng, nhưng không hề quay trở lại, “Không thể sống mãi trong cảnh thiếu thốn.” Tiếng nói của cô vang lên như một lời khẳng định cuối cùng, không để lại bất kỳ chỗ cho sự đàm phán.
Quang cảm thấy tim mình như thắt lại, mỗi lời nói như dao cắt thẳng vào lỗ hổng trong tâm hồn. Anh nhận ra trong ánh mắt Hương không còn là người vợ hiền, mà là một hình ảnh được lấp lánh bởi khát vọng và nỗi lo lắng. Đôi mắt cô dường như đã chuyển sang một thế giới mới, nơi sự an toàn của gia đình không còn đủ để bù đắp cho những khoảng trống.
Tiếng mưa rơi tăng lên, như muốn xóa đi mọi tiếng thầm thì trong không khí. Quang đứng yên, tay chạm vào trái tim, cảm giác nặng nề như một tảng đá nằm trên ngực. Anh nhớ lại những đêm anh lặng lẽ ngồi bên giỏ cá, nghe tiếng nước chảy lặng lẽ bên ngoài cửa sổ, mơ ước một cuộc sống bình yên cho Hương và con mình.
“Em…?” Quang thốt lên, giọng nghẹn ngào, tiếng nói hòa lẫn vào tiếng mưa.
Hương không quay lại, vẫn im lặng, chỉ để lại một tiếng thở nhẹ, như một lời đáp không lời. Người đàn ông lặng im, ánh mắt hoang mang, không biết cách nào để xoa dịu cơn gió lùa qua.
Quang hít một hơi dài, cảm giác như đang nuốt chửng cả bầu không khí âm u. Anh đứng đó, trong vòng xoáy của tiếng mưa và những lời nói gắt gỏng, tự hỏi mình đã bỏ lỡ bao nhiêu lúc mà cô đã không thể chia sẻ, bao nhiêu lần mình đã chìm trong sự yên lặng để bảo vệ ngôi nhà đang dần rơi vào bóng tối của nghèo khó.
Quang lặng lẽ lùi lại, bước chân ướt sũng phản chiếu ánh đèn neon lung lay. Anh nín thở, mắt dõi theo bóng người đàn ông – khuôn mặt tàn tạ, tay nắm chặt ly nước. Khi Hương lặng lẽ rời đi, người đàn ông đứng dậy, đưa tay chào thầm, rồi nhanh chóng biến mất trong hẻm tối.
Bên trong đầu Quang, một tên gọi vang lên một cách không thể che giấu: “Khánh”. Cái tên ấy đã xuất hiện trong hồ sơ công ty nhiều lần – khách hàng cũ của Hương, chủ cửa hàng vật liệu xây dựng ở thị trấn, người từng nhận báo giá từ công ty của cô. Quang nhớ mình đã từng nghe Hương đề cập tới “ông Khánh” như một người quen bình thường, nhưng chưa bao giờ tưởng rằng…
“Thì ra… chính là ông ấy,” Quang nghĩ, nỗi tức giận gào thét trong lặng im.
Anh vội vã quay lại nhà, ném giày vào giày dép, rồi mở tủ giày, nơi chiếc giỏ cá đã được để ẩn. Trên mặt giỏ, vết mồ hôi xanh và mùi nước hoa nhẹ vẫn còn chưa tan, như một dấu hiệu của cuộc gặp gỡ bí mật.
“Cái gì đang diễn ra ở đây?” Quang thở nhanh, đôi mắt nhìn kỹ từng chiếc cá – một con cá trê to, hai con cá chép vàng. Mọi chi tiết đều dường như mang trong mình một lời nói khác.
Anh lấy điện thoại, nhanh chóng tra cứu số điện thoại trên thẻ khách hàng của Khánh – một hàng loạt các giao dịch vật liệu xây dựng. Số điện thoại này vừa mới xuất hiện trên màn hình khi Hương trả lời tin nhắn trong lúc vừa quay về.
“Khánh… sao lại là…?” Quang murmured, giọng run.
Một tiếng chuông vang lên, cửa sổ chợt mở ra, và Hương bước vào, mang theo lại một chiếc túi đựng cá. Đôi mắt cô lấp lánh, nhưng không còn sự trong sáng trước đây. Cô dừng lại, nhìn thấy Quang đứng ở góc phòng, tay chĩa vào thùng cá.
“Anh đang làm gì ở đây, Quang?” Hương hỏi, giọng nhẹ nhưng có chút lạnh lùng.
Quang chậm rãi đặt tay lên một con cá, rồi nghiêng đầu, ánh mắt ánh lên sự quyết tâm. “Cô nói bắt cá ở đầm, nhưng lại mang về cá từ thị trấn. Tên Khánh… anh nhớ mình từng nghe cô nhắc tới lần đầu tiên khi cô ký hợp đồng cung cấp vật liệu cho công ty.”
Hương thở dài, cố gắng giữ bình tĩnh. “Anh không hiểu, Khánh không phải là gì… anh chỉ là một khách hàng cũ… chúng ta đã thảo luận về giá nguyên liệu, chỉ có việc…”
“Chỉ có việc gì?” Quang ngắt lời, giọng lạnh lùng. “Cô đang bán cá cho người khác, còn mình trả tiền cho cá họ muốn? Hay cô đang đổi chỗ, đổi vai trò từ người vợ sang đối tác kinh doanh ẩn danh?”
Hương lùi lại, tay chạm vào túi cá, ánh mắt lộ ra hối hận nhanh chóng. “Quang, anh không biết chuyện này…”
Quang bước tới, nắm chặt túi cá, rồi vung lên không khí, để cá văng ra sàn. “Nó không phải là cá! Đó là lời dối trá, là những bức tường mà cô dựng lên để che giấu mình. Khánh… người mà cô từng bán vật liệu cho, đã trở thành thứ gì đó khác. Cô đã bán… cả trái tim mình.”
Hương ngã gục, tiếng khóc bật lên, nhưng Quang không hề dừng lại. Anh lấy điện thoại, gõ nhanh tin nhắn cho Khánh: “Bạn đang ở đâu? Tại sao lại có mặt ở đây với vợ tôi?”
Câu trả lời lập tức xuất hiện: “Quang, tôi không biết cô ấy đang làm gì với tôi. Đây là việc cá nhân. Hãy để mọi việc giải quyết ở chỗ công việc.”
Quang thở mạnh, mắt nhắm chặt, suy nghĩ nhanh: “Đó là lúc tôi phải thu thập bằng chứng, không để cô ấy thoát tội.”
Anh nhanh chóng chụp ảnh chiếc hóa đơn mà Hương bỏ quên trên bàn, trong đó ghi rõ nơi giao hàng: “Cửa hàng vật liệu Khánh – Đường Lê Lợi, thị trấn.”
Tiếng máy hút bụi vang lên trong khoảnh khắc của sự quyết định. Quang bật đèn flash, chiếu sáng căn phòng, đồng thời kéo rèm ra, cho ánh sáng ban ngày xuyên vào. Hình ảnh của Hương, của Khánh và của những con cá trê lụa lụa trên sàn nhà giờ đã không còn là ảo ảnh – nó là bằng chứng.
“Nếu cô muốn chạy –” Quang liếc nhìn cửa sổ, “– thì cô sẽ không còn nơi nào để trốn.”
Hương cúi đầu, mắt bừng lên giọt nước mắt cuối cùng của sự xấu hổ. Khánh chưa xuất hiện, nhưng tiếng chuông cửa vang lên, báo hiệu một chợ nhân viên đang đến. Quang biết, thời khắc này chính là khởi đầu cho một cuộc đối đầu mới, nơi mọi bí mật đều sẽ bị vén lên.
Quang nảy ra khỏi căn phòng, đôi chân vỗ thẳng trên thảm hành lang ẩm ướt, tim đập thình thịch như tiếng trống chiến. Khi cánh cửa sổ vừa mở, Hương xuất hiện, áo khoác chật nhét, giày ủng cao su vẫn còn ướt, tay cầm túi cá đã nhồi nhét.
“Hương!” Quang giật lên, giọng nghẹn, tiếng thở gấp gáp hòa lẫn trong tiếng tiếng chuông tắt dần của điện thoại.
Hương quay đầu, ánh mắt lấp lánh một lúc, sau đó nhanh chóng biến thành ánh lạnh lùng. ”Anh đang làm gì ở đây, Quang?“ cô hỏi, giọng nhẹ nhưng có phần cắt đứt.
Khánh, người đàn ông vừa mới lặng lẽ đứng ở phía sau cánh cửa, lặng lẽ bước tới, tay nắm chặt một chiếc áo khoác dày, cố giấu đi mọi biểu hiện bộc lộ. Anh không nói lời nào, chỉ để mắt dài dẳng vào Quang, như thách thức một trận đấu chưa được công khai.
Quang dừng lại, tay chĩa vào chiếc túi cá, ánh mắt dứt khoát. “Đi bắt cá trê… là thế này sao?” Anh ném câu hỏi ra như một dao căng, âm vang khắp hành lang.
Hương lặng im, rồi thở dài, nhẹ nhàng đưa tay ra, nhấn nhẹ vào túi cá. “Cá không phải là vấn đề,” cô đáp, giọng ngắt quãng. “Anh không hiểu gì cả.”
Quang gạt tay, nâng một con cá trê to, gân cá lưng dính lên kim loại của những kén giày. “Bạn nói cá ở đầm, mà cá này có mùi đất, không có mùi …nhưng có mùi nước hoa nhẹ. Cái gì đang che giấu ở đây, Hương?”
Khánh bước tới hơn, giọng trầm, hầu như thì thầm. “Đừng để cô ấy làm phiền tôi, Quang. Tôi chỉ đến giao hàng.”
Quang lùi lại một bước, ánh mắt quét qua khuôn mặt Khánh, sau đó quay sang Hương, giọng thở dốc. “Cô đã bán cá cho anh? Hay cô đang bán mình cho… ai đó?”
Hương rụt rè, mắt chớp mờ. “Anh không hiểu, mình chỉ… mình muốn cảm giác tự do. Đó là lý do tại sao mình đi bắt cá, mà không cho anh biết.”
Quang nắm chặt túi cá, kéo nó ra khỏi tay Hương, cà rúc người rơi xuống sàn, những con cá trượt trượt qua sàn, vặn vẹo như những bí mật đang rời bỏ. “Cái tự do của cô là che giấu mình dưới lớp cá, dưới lớp khói… Khánh, cô có biết cô đang tham gia vào gì không?”
Khánh há miệng, không đáp lời, chỉ đứng đó, mắt rượng rưỡi, tay nắm chặt áo khoác.
Quang vung tay, háo hức, nghiêng đầu nhìn vào mắt Hương. “Cô đã nói giấu mình, giấu những chuyến đi tới thị trấn, giấu cái giỏ cá trong tủ giày. Cô ăn mừng với tôi, nhưng lại mang cá từ thị trấn, không phải từ đầm. Đó là dấu hiệu.”
Hương cúi đầu, nước mắt lặng lẽ chảy trên cổ. “Anh… anh không hiểu… tôi đã cố…”
Quang dừng lại, thoáng một khoảng lặng ngắn, rồi nói quyết liệt. “Không cần phải hiểu. Anh sẽ tự mình khám phá. Hãy chuẩn bị cho cuộc đối đầu thật sự, Hương, và cả anh Khánh nữa.”
Tiếng chuông cửa vang lên, báo hiệu một người giao hàng đã tới. Khánh nhanh chóng lùi lại, quay về bên cửa, cố gắng giữ vóc dáng bình tĩnh. Hương hạ đầu, vô lực, đứng lặng trong âm thanh của những tiếng vỗ tay vô hình. Quang đứng giữa hành lang, mắt lấp lánh quyết tâm, chuẩn bị cho bước tiếp theo của trận chiến.
Quang nín thở, mắt dán vào khuôn mặt úa màu của Hương, tay vẫn chặt lấy giỏ cá rơi trên sàn. Đèn hành lang nhấp nháy, tạo nên những bóng dài đan xen giữa họ.
“Hương… anh… anh không muốn biết chuyện này như thế này,” Quang bắt đầu, giọng gương gợn lệ.
Hương gối đầu xuống, nước mắt lăn dài trên má. “Anh… anh không muốn anh biết… mình đã gặp Khánh nhiều lần rồi,” cô thở ngắt, tiếng nói rẽn rách. “Lúc đầu mình chỉ… chỉ nhờ anh ấy giúp đỡ tài chính, công việc. Anh không hiểu, mình đã rơi vào vòng luẩn quẩn.”
Quang rút tay ra, quay lưng, nhưng không thể tránh được tiếng tim mình vang dội trong lồng ngực. “Bạn nói ‘chỉ nhờ’, nhưng mỗi lần anh thấy túi cá đầy, mỗi lần anh thấy mùi nước hoa trên áo… Thì anh phải chợt suy nghĩ rằng mình chỉ là một bóng mờ trong cuộc đời cô.”
Hương gật đầu, mắt bối rối. “Anh… anh luôn là người kiên nhẫn, luôn giữ gia đình… Đó là lý do mình không dám nói sớm. Mình sợ mất anh. Mình đã cố gắng… giữ khoảng cách, nhưng…”
Quang quay lại, ánh mắt lộ rõ sự đau đớn. “Cứ như vậy thôi! Anh đã tin rằng mình là trụ cột, nhưng bây giờ mọi lời giải thích của cô đều đụng vào tự trọng của anh. Tự trọng… mà sao nó lại tan vỡ từng mảnh như cá trê trong chiếc giỏ này?”
“Hương, anh đã cho em không gian, đã cho em thời gian,” Quang thốt lên, giọng cắt ngang, “Nhưng em lại dùng không gian ấy để … ẩn mình trong những chuyến đi đến thị trấn, mang về cá không phải từ đầm. Em đã đưa anh vào một trò chơi mà anh không hề được mời.”
“Hơn nữa,” Hương nghẹn ngào, “cô ấy—không, Khánh… anh không hiểu… Anh… anh là người mình chưa bao giờ muốn làm tổn thương. Anh luôn…”
Quang cắt lời, tay siết chặt vào cạnh tủ giày, nơi chiếc giỏ cá đang nằm lặng. “Anh không muốn nghe lời biện minh. Anh muốn biết mình đã sống như thế nào để bị lừa dối. Em đã chọn con đường tăm tối, và ngay bây giờ, anh phải đi qua nó để thấy ánh sáng.”
Hương gào lên, âm thanh vỡ tan trong không gian. “Anh… anh không phải là kẻ giết người! Anh chỉ là người chồng…”
Không khí nặng nề, tiếng đồng hồ tường vang lên từng nhịp róc rách. Quang bước tới, lấy một con cá trê to nhất, đưa lên ánh sáng, nhìn vào đôi mắt mờ ướt của Hương. “Nếu em thực sự muốn tự do, em sẽ phải trả giá. Không còn giấu giếm, không còn lời hứa hão huyền.”
Hương rơi bối rối, dãi tay lên mặt, cố gắng lặng lẽ ngăn mình khóc. “Anh… anh có thể tha thứ không?”
Quang đứng im, trái tim như bị chặt đôi. “Tha thứ… khi nào? Khi em dám đối mặt với chính mình, không phải dưới lớp cá, không phải dưới lớp nước hoa.” Anh thả con cá xuống sàn, để nó trượt thôi thóp, như cảm xúc đang trượt rời khỏi cơ thể. “Tôi sẽ cho em một cơ hội cuối cùng—to nhìn lại tất cả, và… nếu em vẫn muốn ở lại, em phải chứng minh mình xứng đáng.”
Hương gắng gượng ngẩng đầu, mắt lộ vẻ kiệt quệ. “Anh… anh có thể cho tôi thời gian?”
Quang lặng một lúc, rồi gật nhẹ. “Thời gian… nhưng không phải để trốn tránh. Hãy đến nhà nghỉ nhỏ trong hẻm, vào đêm nay. Đó là nơi mọi chuyện sẽ được minh bạch.”
Hương rụt lại, tay chầm lấy tay Quang, nắm chặt như muốn nắm lấy một phần của chính mình còn lại. “Cảm ơn… anh…” cô thì thầm, giọng nghẹn ngào.
Quang rời đi, để lại Hương một mình giữa đêm tối, tiếng lá chuyển gió qua khung cửa sổ vang lên như tiếng thở dài của một trái tim tan vỡ.
Khánh bước vào căn nhà nghỉ nhỏ, thở hổn hển sau một quãng đường gập ghềnh trong hẻm tối. Ánh đèn lờ mờ phản chiếu trên khuôn mặt ông, nụ cười lạnh lùng hiện lên như lưỡi dao.
— “Người đàn ông không lo nổi cho vợ thì đừng trách vợ đổi thay,” Khánh rít lên, giọng vang vọng trong không gian ẩm ướt. “Nếu không có sức mạnh để gánh vác, thì sao có quyền phán xét?”
Quang đứng ở góc cửa, tay chặt chẽ vào bản kê thuế. Đôi mắt anh chói lên, ánh lửa tức giận bùng lên trong lưng tim.
— “Cậu đang nói gì vậy, Khánh?” Quang thách thức, giọng dày lên như tiếng nứt của thép. “Cậu có nghĩ mình là người cứu rỗi hay gì?”
Khánh không giấu được vẻ tự mãn. Ông đưa tay ra, chỉ vào giỏ cá trên tủ giày, nơi từng con cá đã trở thành bằng chứng vô hình của một mối tình vụng trội.
— “Nhìn này,” Khánh nói, giọng trầm bổng, “cô ấy mang về cá không phải để ăn, mà để che giấu trò chơi của mình. Cô ấy có thể mang bất kỳ thứ gì, nhưng cuối cùng cũng chỉ là… cá.” Anh cười khẩy, ánh mắt dò xét từng mảng tối của căn phòng.
Hương đứng trong góc, gương mặt ướt đẫm nước mắt. Cô cố gắng giấu sự xấu hổ, nhưng đôi vai run rẩy cho thấy cô vẫn chưa dám lên tiếng bảo vệ mình. Đôi mắt cô bám chặt vào Quang, mong một lời an ủi, một cử chỉ bảo vệ, nhưng chỉ nhận được sự im lặng nặng nề.
— “Em không cần phải giải thích nữa,” Quang lẩm bẩm, giọng vừa lạnh vừa đắng. “Nếu em muốn tiếp tục sống trong bóng tối tàn nhẫn này, mình sẽ để cho em ở lại. Còn nếu em muốn nhìn ra ánh sáng, hãy ra khỏi đây và không quay lại.”
Khánh nở một nụ cười thâm thiu, như thể đã kì vọng vào khoảnh khắc này.
— “Thật ra, mình chỉ muốn xem cô ấy có can đảm như nào để đối mặt với sự thật,” ông nói, giọng bốc bát, “còn nếu cô ấy không thể, thì… thì cô ấy sẽ chết trong chính những lời hứa hão huyền của mình.”
Hương sụp ngã, đổ gối xuống sàn, tiếng rên rỉ như thở dài của một người bị đánh lừa. Quang tiến lại gần, không thèm nhìn mắt cô, chỉ đưa tay lên giật lấy chiếc ví Da mà Khánh để lại trên bàn.
— “Đây là tiền mà cô đã mượn,” Quang ném qua, “cũng là tiền mà cô đã dùng để mua sự an ủi trong những chuyến đi vô nghĩa. Giờ đây, cô sẽ không còn gì nữa.”
Khánh lặng im, đôi mắt pha lẫn sự ngạc nhiên và sự thỏa mãn. Anh cúi đầu, nhìn vào chiếc giỏ cá đã đầy vỏ và xương.
— “Thấy chưa, Quang? Đó là kết cục của những kẻ không biết đứng vững trên chính đôi chân mình.” Ông nhấc tay, như muốn đập tan mọi hy vọng còn sót lại.
Hương bật khóc to hơn, tiếng khóc vang lên trong không gian chật hẹp, hòa lẫn với tiếng gió thổi qua khung cửa sổ vụn vỡ. Quang quay lưng, bước ra khỏi cửa, để lại Khánh và Hương trong cơn hỗn loạn không lời.
Cánh cửa kính cũ vỡ dường như kêu lên một tiếng rền rĩ, như nhắc nhở ánh sáng ban ngày sẽ sớm quay lại, nhưng trong khoảnh khắc ấy, không khí vẫn ngột ngạt, đè nặng lời khinh bỉ và nỗi đau chưa nguôi.
Quang lặng người đứng bên cửa sổ, ánh đèn neon le lói phản chiếu vào mắt mờ. Anh dùng tay kéo chiếc giỏ cá đã bị bỏ lại trên tủ giày, mở nắp một cách chậm chạp. Mùi nước muối pha lẫn hương thơm của nước hoa nhẹ của Hương lan tỏa, khiến anh nín thở.
“Cá này… sao có mùi hương?” Quang lẩm bẩm, giọng dày như sắt. Anh rút từng con cá ra, quan sát lớp vỏ bì bên ngoài – dày, suôn mịn, không giống như cá trê tự nhiên. Đầu cá không có đốm máu, mà như đã qua xử lý.
Trong đầu Quang lóe lên một suy nghĩ nhanh: *Nếu không phải cá, thì cô đang che giấu gì?* Anh kéo một tờ giấy nháp trong túi, ghi nhanh số cân và ngày mua, rồi chạy ra phố.
Bên ngoài, phố thị chật ních, tiếng còi xe và tiếng rao bán hàng vang lên. Quang dừng lại trước một quán hải sản nhỏ, cửa kính bám bụi mờ. Anh đẩy cửa, vào trong, nhìn thấy người bán hàng đang sắp xếp mớ cá tươi.
“Anh muốn mua cá trê, 10kg, đúng hôm nay sao?” Quang hỏi, giọng không hề ngượng ngùng.
Người bán gật đầu, nhanh chóng lấy ra một túi nhựa in logo chợ đầu mối, đong 10kg cá trê. “Cái này tới từ chợ đầu mối, anh ạ. Đúng như anh nói.”
Quang cầm túi, cảm nhận trọng lượng buộc chặt, rồi quay lại, mắt lộ ra một tia lửa cắc cỡ. Anh không nói gì, chỉ để lại số tiền và bước ra, ánh mắt đè nặng vào vô vàn câu hỏi chưa được trả lời.
Trở lại ngôi nhà, anh đặt túi cá lên thảm, kéo ra giỏ cá cũ. Một âm thanh kẹt lợm vang lên khi anh lấy ra một miếng giấy gập lại, được quấn quanh cổ cá. Trên giấy ghi: “Đường Cầu Ba Gian – Đầm cũ”.
Quang cuộn giấy lại, nhìn ra cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm khu phố. Anh nhớ lại những lời Hương từng nói: “Bắt cá cũng cần duyên”, “Cá ở đầm cũ gần cầu Ba Gian”. Anh thở sâu, suy nghĩ ngắn gọn: *Cô đã dùng câu chuyện này để che giấu gì?*
Ánh đèn trong nhà tắt dần, để lại chỉ một vệt sáng le lói từ đèn vàng cũ trên tủ giày. Quang mở kệ giày, phát hiện một thùng nhựa nhỏ, kín đáo, dán nhãn “Hóa chất”. Anh cúi xuống, lấy ra một chai nước màu nâu, mùi hắc. Thở ra, mắt anh chuyển sang giỏ cá, thấy các con cá đang vẫy đuôi chầm chậm, như muốn trốn tránh ánh sáng.
“Em đã mua cá ở chợ, rồi mang về… che giấu chuyện gì?” Quang thầm tự hỏi, giọng mình lạnh lùng nhưng đầy thách thức. Anh gắp một con cá lên tay, nhìn vào mắt cá – một cái nhìn trống rỗng như phản chiếu lại nỗi sợ của chính mình.
Ở góc phòng, tiếng đồng hồ tích tắc vang lên, mỗi giây cứ như dội vào tim Quang. Anh quyết định không còn im lặng. Anh dắt Hương ra khỏi nhà, dẫn cô tới khu bờ sông sau nhà ông Tâm – nơi Hương từng nói mình thường đến “đánh cá”.
Cả hai đứng trên bờ, sương mù lặng lẽ bao phủ mặt nước. Hương bối rối, gãi đầu, mắt rưng rưng. “Quang, em…”, cô bắt đầu, giọng nghẹn ngào.
Quang không cho cô nói tiếp, giọng cắt ngang: “Em đã không bao giờ đến đầm cũ. Em lái xe vào thị trấn, mua cá ở chợ đầu mối, rồi mang về… để che giấu một chuyến đi khác.” Anh chỉ vào căn nhà nghỉ nhỏ trong hẻm, nơi anh lần đầu phát hiện dấu vết của Hương. “Cái thùng nhựa, chất độc mắt cá, rồi lại dùng cá làm mặt nạ cho những buổi hẹn hò bí mật?”.
Hương giật mình, mắt rơi nước. “Anh… anh không hiểu, mình… mình chỉ… thử… một lần…” cô lẩm bẩm, giọng run rẩy.
Quang thở dài, mắt lộ một lộ trình suy nghĩ ngắn gọn: *Đây là phần cuối của vở kịch, không còn chỗ cho khoan hồng.* Anh lia tay ra, xé bỏ chiếc giỏ cá, để các con cá rơi xuống sông, ánh trăng phản chiếu trên mặt nước.
“Mọi thứ đều đã hết,” Quang nói, giọng không còn cơn giận, mà là một sự giải thoát. “Nếu em muốn sống trong bóng tối của mình, mình sẽ không ngăn cản. Nhưng tôi sẽ không còn là người ngu ngơ nữa.”
Hương đứng sững sờ, nhìn đằng sau Quang, nơi ánh sáng le lói từ ngôi nhà họ từng chung, rồi quay mặt lại, giọt nước mắt lăn dài trên má. Quang kéo người vợ ra khỏi bờ sông, để lại tiếng sóng nhẹ nhàng lăn tăn.
Bầu không khí ở ngoại ô Hà Nội dường như trầm lại. Quang bước vào trong, nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ẩm của đêm, và một lần nữa nghe tiếng đồng hồ tích tắc – nhưng lần này, nhịp đập của nó cá
có vẻ chậm lại, như một lời hứa cho một khởi đầu mới.
Quang kéo Hương về phía bờ, nhưng giọng anh đã thở dài, không còn lứa lấy nữa. Hương đứng im, mắt mờ vì nước mắt, rồi thở một hơi dài, như muốn thổi tan mọi khó khăn đang dồn vào tim.
“Hắn… anh à,” Hương bắt đầu, giọng run rẩy nhưng quyết tâm, “tôi thật sự chán ngấy rồi. Mỗi sáng tôi dậy, mặc áo kín mít, ủng cao su, mang giỏ lưới ra ngoài… chỉ để mang về chục cân cá, mà không ai thèm hỏi tại sao.” Cô lặng lại, nhìn vào mặt Quang, ánh mắt lộ ra nỗi tức giận giấu kín. “Bạn bè mình đều đang sống sung túc, có nhà rộng, xe mới, đi du lịch… còn tôi, luôn phải tính từng đồng, từng xu để trả tiền thuê nhà, chi trả điện nước. Tôi không thể ở yên khi thấy họ tự do, còn tôi cứ phải gồng ép bản thân như một con cá rơi vào lưới.”
Quang gật đầu, miệng chững lại. Hương tiếp tục, tiếng nói cô dâng lên như tiếng gào thét trong đêm tĩnh. “Anh luôn hiền lành, tử tế, nhưng lại quá an phận. Anh không hiểu rằng tôi đã cố gắng hết sức để giữ vững gia đình này, nhưng luôn bị lầm cười như tôi là người yếu ớt. Tâm trí tôi luôn bị ép buộc, và tôi không muốn sống trong một cuộc đời chỉ biết tính toán từng đồng, nơi mà hạnh phúc chỉ là một giấc mơ xa vời.”
Cô nắm chặt tay Quang, giọng cô thay đổi thành một tiếng thổn thức đầy bất mãn. “Tôi không muốn là người phụ nữ lặng lẽ chịu đựng, tôi muốn được tự do, được thoả sức dù là một lần. Đó là lý do tôi bắt cá, không phải vì thích cá, mà vì tôi muốn có một lối thoát, một chỗ ẩn mình. Thế nhưng anh… anh luôn xem đó là thiểu thớ, không nhìn ra sự khát khao thực sự của tôi.”
Quang thở dài, ánh mắt dừng lại trên mặt Hương, thấy trong đó không chỉ là nỗi bất mãn, mà còn là nỗi cô đơn sâu sắc. “Nếu anh đã không thể hiểu, thì ít nhất hãy để em nói ra, đừng để im lặng gặm nhấm trái tim mình.” Hương gật, nước mắt rơi trên má, và cô thả một tiếng thở dài, như muốn giải thoát mọi nỗi đau đã chôn sâu từ lâu.
Quang lặng người, bước ra khỏi ngưỡng cửa nhà, để lại Hương đứng bơ vơ trong tiếng gió lùa qua tán cây.
Anh không dừng lại để nhìn lại, chỉ để một giọt mồ hôi lăn trên trán, vừa là mồ hôi lo lắng vừa là mồ hôi hối hận.
— “Nếu em không muốn tôi ở lại, thì hãy để tôi đi,” anh thốt ra, giọng không rung động.
Hương gào lên: “Quang! Đừng…!”
Nhưng tiếng cô bị nuốt chửng trong tiếng còi xe của chiếc máy kéo chạy qua lối vào.
Quang lặng lẽ bước vào con đường ngập mưa, mỗi bước chân vang lên tiếng thối thác trên nền bê tông ướt.
Trong đầu anh, những hình ảnh quá khứ lướt qua: Hương cười nói “đi bắt cá trê”, giọng cô vang lên những lời mời hẹn hò với chiếc xe máy lặng lẽ trên con đường sau nhà ông Tâm.
— *Niềm tin mà tôi từng đặt vào em đã vỡ vụn như những con cá chết rơi vào giỏ*— suy nghĩ anh nhanh chóng, không để lại dấu hiệu bộc lộ.
Đèn giao thông lung linh, ánh sáng chuyển động qua các nhánh cây, Quang dừng lại trước một đoạn đường dẫn tới thị trấn. Ông Tâm chưa xuất hiện, nhưng ân tượng về “khu bờ sông sau nhà ông Tâm” khiến anh nhớ tới những lần Hương quay quắt về, mang theo hũ đêm – hương thơm nhẹ của nước hoa tràn ngập không gian tĩnh lặng.
Anh nhìn lại ngôi nhà, rồi hạ tay lên tay lái, nhấn mạnh.
— “Anh không còn đáng tin cậy cho em nữa,” anh lẩm bẩm, im lặng hơn bất kỳ lời la hét nào.
Hương đứng trên lối vào, đôi mắt sưng hồng, miệng ngậm ngùi. Đột nhiên giọt mưa rơi ngang qua, rơi xuống mắt cô, khiến cô không kịp rời mắt khỏi người đang rời đi.
Quang quay sang nhìn lần cuối, ánh mắt lạnh lẽo như băng trên mặt hồ.
— “Tự do không phải là khi có ai đó bế con tim, mà là khi ta có thể tự bước ra khỏi chuỗi bẫy mình đã gắn cho mình.”
Anh bật còi xe, âm thanh vang vọng qua những ngôi nhà rì rào.
Xe máy của Hương – một chiếc hết độ với áo kín mít và ủng cao su vẫn để lại một dấu vết trên bê tông khi cô ngập ngừng ra khỏi ngưỡng cửa.
Quang đạp ga, để lại một làn khói mỏng tan vào không gian tối vần.
Hương nhìn theo, tiếng thở dài của cô hòa lẫn vào tiếng mưa rơi lên mái ngói, như lời than thở cho một chuyện đã không còn cách nào để cứu vãn.
Bên trong ngôi nhà, chiếc giỏ cá nằm lặng lẽ bên tủ giày, những con cá đã khô rụng, còn lại là mùi hôi của bất đồng, một minh chứng cho sự đứt gãy không thể khôi phục.
Quang dừng lại trước ngã rẽ dẫn tới hẻm, chỗ có ngôi nhà nghỉ nhỏ – nơi mà anh từng nghĩ sẽ là nơi giải đáp mọi nghi ngờ.
Anh ngẩng đầu, nhìn trời đầy mây sương, rồi bước vào hẻm tối, để lại một khoảng trống im lặng vô tận trong lòng Hương và trong chính bản thân mình.
Quang ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế sofa cũ, ánh đèn trần vàng hắt lên mặt hắn như vẽ một đường rãnh sâu vào trái tim. Khi cánh cửa chợt mở, Hương bước vào, áo kín mít dính ướt, ủng cao su còn ẩm đọng. Cô dừng lại, mắt ngấn lệ, tay cầm một chiếc túi vải xộc đầy cá trê đã khô rụng.
“Quang… anh cho em một chút thời gian được không?” Hương thở dài, giọng run run.
Quang không nhấc mắt, chỉ để một chiếc giỏ lưới, đã được bọc trong giấy báo, rơi lên mặt bàn trà. Tiếng giọt nước chạm chén vang lặng trong không gian.
“Hãy xem này,” Quang nói, giọng lạnh lùng, “cái này không phải cá. Đó là bằng chứng cho những lời nói dối của em.”
Hương nhìn chằm chằm vào giỏ, từng con cá trông như những kẻ thù ngồi im lặng trong một nghĩa địa. Cô rụt lại, môi khép chặt.
“Em… em không… anh biết rồi, em không còn áy náy gì nữa à?” Hương đứt lời, giọng vang lên trong căn phòng chật hẹp như một tiếng thở cuối cùng.
Quang lắc đầu, mắt nheo lại, ánh sáng phản chiếu trên bề mặt cá.
“Em nói là đi bắt cá ở đầm cũ, mà áo mình sạch sẽ như mới, mùi nước hoa mà không ai biết vào trong.” Anh nắm chặt tay, gân tay xanh ngắt hiện lên qua da.
“Hương, anh đã theo dõi em từ sáng thứ Bảy, từ khi em lái xe máy tới thị trấn thay vì tới đầm.” Quang lấn mạnh, tiếng anh vang lên như tiếng gió rít qua tán cây rụng.
Hương cúi người, tay run rẩy đặt lên giỏ, như muốn xua tan những ký ức hư không.
“Anh… anh không hiểu. Em chỉ… chỉ muốn thoát khỏi áp lực, anh à…” Cô lẩm bẩm, mắt ngấn lệ.
Quang bật cười nhạt, giọng đầy mỉa mai.
“Thoát khỏi áp lực? Tránh né trách nhiệm? Em có nghĩ anh sẽ chịu đựng vô hạn để che giấu chuyện lại? Đó không phải là tình yêu, mà là một trò ảo thuật.”
Hương ngẩng đầu, ánh mắt dẫm đậu trên khuôn mặt Quang, nhìn thấy trong đó không còn tình cảm nào, chỉ là một bức tường kiên cố.
“Anh… em xin lỗi, anh. Đã làm anh… băn khoăn quá lâu.” Cô chắp lại lời, nhưng tiếng cô vang lên như âm thanh tanh tột.
Quang đứng dậy, bước tới gần hơn, đặt tay lên mép giỏ, nhấn mạnh từng con cá đã chết.
“Thôi, em đã đủ rồi. Hãy ghé qua bờ sông sau nhà ông Tâm và nói ra thật mọi chuyện, nếu còn gì còn tồn tại trong trái tim em.” Anh đưa giỏ cho Hương, như trao trọng trách của một người muốn giải thoát.
Hương nhận giỏ, tay cô chạm vào lớp lưới, cảm nhận độ lạnh của cá đã chết và cả nỗi cô đơn kín đáo. Cô nhắm mắt, hít một hơi dài, mùi nước hoa nhẹ vẫn còn vương trên cổ áo.
“Quang, anh có biết, em đã không bao giờ muốn làm anh đau.” Cô thở nhẹ, giọng không còn rung động.
Quang lặng lẽ nhìn cô, ánh sáng chiếu vào mặt, phản chiếu những vết nứt trong lòng người. Anh nghĩ, “Đúng là đã đến lúc dừng lại, không còn chỗ cho lời bào chữa.”
Cả hai im lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, từng giọt như lăn từng giọt nước mắt không thể chảy ra.
Cuối cùng, Quang nhẹ nhàng đặt tay lên vai Hương, rồi rời bỏ căn phòng, để lại giỏ cá và một khoảng trống khắc nghiệt, nơi tình yêu đã tan biến.
Quang đứng im lặng một lúc, mắt dán vào giỏ cá vang bóng trên bàn. Anh rút ra một tờ giấy trắng, nhẹ nhàng đặt trên mặt bàn, lặng lẽ viết một lời đề nghị.
“Em có hai lựa chọn,” Quang nói, giọng không còn chút cảm xúc nào, “hoặc chúng ta chấm dứt mọi chuyện, ký đơn ly hôn và để lại nhau trong im lặng, hoặc chúng ta sẽ cùng nhau bắt đầu lại, từ đầu, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”
Hương lặng ngồi, tay bám chắc vào thân giỏ, mắt ngấn lệ rưng rưng. Đôi môi cô run rẩy, tiếng khóc thở dốc lên như gió lạnh thổi qua những khung cửa sổ cũ kỹ.
“Anh… anh biết mình sợ nghèo,” Hương khẽ thở, giọng nghẹt thở, “và sợ mất mái nhà này, mái nhà mà chúng ta đã xây cùng nhau từ những ngày đầu. Nhưng mình… mình cũng sợ… sợ mất chính mình trong vòng xoáy này.”
Quang dừng lại, nhìn vào mắt Hương, ánh sáng đèn khuya phản chiếu khiến chúng bừng lên một tia ngờ của tiếc nuối. Anh nhẹ nhàng đưa tờ giấy cho cô.
“Hãy đọc kỹ, nếu em muốn tiếp tục, tôi sẽ giữ nhà này, giữ công việc, và chúng ta sẽ xây dựng lại niềm tin từ đầu. Nếu không…?”
Hương cầm tờ giấy bằng hai tay, ngón tay cô nhợt nhạt vì ướt đẫm mồ hôi. Cô lẩm bẩm, “Nếu không… thì… chúng ta sẽ chia nhau mọi thứ, và tôi sẽ ra đi, tìm một công việc nào đó ở thị trấn, xa nhà này.”
Ánh mắt Quang lạnh lại, “Em có nghĩ đến thời gian tôi đã cố gắng không? Đêm tôi thức trắng, theo dõi mọi bước chân em, tất cả chỉ để biết sự thật.”
“Hương ngậm ngùi và chợt nở một tiếng khóc lóc, “Anh ạ, mình… mình sợ hôm nay mình sẽ không còn gì cả. Nếu đi ly hôn, còn lại chỉ là… một căn nhà trống, một ngân sách cạn kiệt, và tôi sẽ phải làm gì? Bắt cá? Đó chỉ là chiếc giỏ vứt bọc lá.”
Quang gật đầu, “Đúng, nhưng nếu em chọn ở lại, em phải sẵn sàng: không còn bí mật, không còn ‘đi bắt cá’ nữa, và phải đối mặt với hiện thực mà chúng ta đã xây dựng.”
Hương thở dài, mắt rơi lệ. Cô nhấc tay lên, chạm nhẹ vào chiếc giỏ cá, cảm nhận cái lạnh vô hồn của những con cá đã chết. “Anh… anh thật sự muốn cho mình một lần nữa không? Hay anh chỉ muốn trốn tránh trách nhiệm của mình?”
Quang cúi đầu, mắt chạm vào giấy, “Anh muốn chúng ta còn lại, nhưng không có sinh mệnh nào có thể chịu đựng được lừa dối mãi mãi.”
Hương không nói gì, chỉ đưa tay cho Quang lấy tờ giấy. Hai người im lặng, không khí dày đặc như sương mù bên bờ sông sau nhà ông Tâm, nơi họ từng hứa sẽ gặp nhau để nói ra mọi chuyện.
Cảnh đồng hồ treo tường bấm từng tiếng tích tắc, tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ vẫn không ngừng. Hương chợt đứng dậy, lấy chiếc giỏ cá và bác vào bình chất rửa, rồi đặt lên giá đỡ bên cửa sổ, như muốn gột bỏ mọi tội lỗi.
“Quang,” cô nói, giọng lặng nhưng quyết đoán, “tôi sẽ không ký đơn ly hôn ngay bây giờ. Tôi sẽ nghĩ thêm một ngày, một tuần… Dù sao thì tôi cũng phải tìm cách sống, dù không có anh.”
Quang nhắm mắt, nắm chặt giấy trong tay, thở dài, “Hãy để thời gian trả lời, nhưng nhớ rằng quyết định của em sẽ quyết định cả tương lai của chúng ta.”
Quang nhìn Hương rủi rít tay rụng điện thoại, ánh mắt lo âu rơi trên chiếc màn hình. Hương thở dốc, ngón tay run rẩy nhập tin nhắn: “Khánh, mình chấm dứt. Không còn gì nữa.”
Khánh xuất hiện ngay trên cuối màn, hình ảnh bừng sáng, giọng nói vang lên qua loa điện thoại.
“Thế sao bây giờ? Em đã quá nhớ mình rồi.”
Hương đóng lời, mắt chớp lịm lèm. “Đủ rồi, em không muốn chơi trò này nữa.”
Khánh cười khẩy, mắt toả một lửa lạnh lẽo. “Đùa sao! Em nghĩ mình chỉ là bóng hờ trong trò chơi? Cô gái xinh đẹp của tôi, em đã chỉ là cuộc vui kín đáo. Đừng có nghĩ mình là ai cả, chỉ là con cá sặc sỡ bơi trong giỏ của tao.”
Hương rụt lại, tiếng thở chùng lại. “Cậu… cậu đang làm sao?”
“Làm sao? Thì làm sao! Đó là sự thật.” Khánh nâng tiếng, giọng vang lên như gào thét trong căn phòng chật hẹp. “Em đã bỏ bầu thề mình không có gì ngoại trừ công việc nhà và chiếc giỏ cá ấy. Nhưng em lại chạy tới thị trấn, ăn mặc như người giàu sang, mang mùi nước hoa mà không có con cá nào đâu. Đó là vô danh, pha trộn mùi hương của những nghịch danh mà chỉ có tôi mới biết.”
Quang lặng im, tay nắm chặt tay cầm ly cà phê, mắt không rời giỏ cá trên bàn.
Hương rơi nước mắt, đôi môi run rẩy. “Tôi… tôi không biết… tôi đã đánh đổi hết… gia đình…”
Khánh nín im, rồi chọc cười nhẹ nhàng. “Đánh đổi? Cô đã bán cả trái tim mình cho một giấc mơ kia, và giờ cô sẽ mất mọi thứ, kể cả cái giỏ cá rỗng này.”
Hương cầm điện thoại, tay cô lắc lay như muốn ném đi. Cô thở gấp, mắt tràn ngập nhục cảm. “Không! Không được! Tôi sẽ… tôi sẽ không cho cậu thắng.”
Quang đứng lên, đôi bàn tay gầy như co thắt băng, một tiếng thở sâu vang lên. “Hãy dừng lại, Khánh. Đừng để hắn tiếp tục làm tổn thương cô.”
Khánh lắc đầu, ánh mắt đượm màu giận dữ. “Cô nói gì? Tôi không phục tùng ai, kể cả anh.”
Hương bật khóc, đầu cúi xuống như muốn chôn chìm mình trong đêm. “Tôi đã mất hết rồi… Cả nhà, cả công việc, cả ước mơ… chỉ còn lại một chiếc giỏ cá chết và một tin nhắn vô nghĩa.”
Quang tiến lại gần, mắt anh thấu suốt nỗi đau của vợ. “Hương, mọi thứ không còn phải dựa vào ai khác. Hãy nhìn vào chiếc giỏ ấy, nhìn vào những con cá đã chết, chúng không nói gì. Nhưng chính cô, cô vẫn còn sống, dù đã vấp ngã.”
Hương thở dốc, dán tiếng nức nở. “Nhưng… nếu tôi không còn gì, tôi sẽ đi tới thị trấn, tìm công việc mới, xa nhà này…”
Khánh lập tức cắt ngang, giọng đầy thô lỗ. “Thị trấn? Đó là nơi cô sẽ mất hết. Cô nghĩ mình sẽ tìm được hạnh phúc ở đó? Cô sẽ chỉ là một người phụ nữ lẻ loi, mang theo niềm tiếc nuối và mùi nước hoa giả dối.”
Tiếng điện thoại vang lên một lần nữa, nhưng lúc này không còn tin nhắn nữa, chỉ là âm thanh vang vọng của sự sụp đổ. Hương gục đầu, gối tay lên bàn, đôi mắt khép hờ, nguyên nhân nặng nề của quyết định đã đập mạnh vào tim cô.
Quang thở dài, mắt dõi nhìn ra cửa sổ, nơi bờ sông sau nhà ông Tâm hiện ra trong màn sương mờ. “Cái giá của sự phản bội không chỉ là mất đi người thân, mà còn là mất đi chính mình,” anh lẩm bẩm, giọng ẩm ướt, nhưng quyết tâm không hề lay chuyển.
Hương không trả lời, chỉ để lại tiếng thở dài trong không gian ngột ngạt, âm vang như nhớ lại những đêm cô bám vào giỏ cá, mê mải trong ảo tưởng giàu sang mà cô chưa bao giờ có.
Quang lặng lẽ bước tới chiếc giỏ cá bỏ quên, tay chạm vào lớp vải rách. Anh nhặt một con cá trê đã chết, nước mắt còn sót lại trên da thịt. “Đó chỉ là… một lời nhắc,” anh thầm thở, mắt lấp lánh quyết tâm.
Hương đứng dậy, mắt hờ hững, nhưng trong khoảnh khắc ấy, cô nhìn thấy ánh sáng loang qua khung cửa sổ – bóng dáng người qua lại trên con phố thị trấn đang nở rộ.
**Quang:** “Mình sẽ không tranh cãi nữa, Hương. Đừng đòi bối rối nữa.”
**Hương:** “Anh… anh thực sự muốn…?”
**Quang:** “Rời đi, nhưng không phải vì thù hận. Ta sẽ chia tài sản, trả hết nợ, và… giữ lại phần mình còn lại.”
Hương rụt rè, quỳ xuống trên sàn, tay đắm trong nước cá lạnh lẽo. “Nếu chúng ta chia hết, mình sẽ có thể… thở?”
**Quang:** “Chỉ còn cách duy nhất là dứt khoát. Chúng ta ký giấy ly hôn, công bằng, không kéo dài nước mắt.”
Tiếng chuông cửa vang lên, tiếng bước chân nhẹ của một người lạ qua hàng rào. Đó là bà Tâm, người hàng xóm đã từng lặng lẽ nghe qua những tiếng xì xào tại bờ sông.
**Bà Tâm:** “Cô Hương, cháu nghe thấy tiếng rơi nước, anh em có ổn không?”
Quang quay sang, ánh mắt lạnh lùng trong khoảnh khắc ngắn. “Cô có biết gì về giỏ cá này không?”
**Bà Tâm:** “Cái giỏ… nó không chứa cá, mà chứa cả một câu chuyện. Ngày xưa, ông Tâm đã dạy tôi rằng, nếu bùn không rời bãi, con cá sẽ chết. Người cũng vậy, nếu không buông bỏ, sẽ chìm trong đắng.”
Quang thở dài, rót một giọt nước mắt cuối cùng lên mặt cá, rồi đặt giỏ xuống tủ giày. Anh nhìn Hương, nghiêm nghị. “Hãy ra ngoài, tới thị trấn. Đó là hành trình của cô. Tôi sẽ ở lại, một mình, giữ lại những gì còn lại.”
Hương run rẩy, gân tay chẽn vắn. “Cảm ơn anh… vì đã không gãy tan.”
**Quang:** “Đừng gọi nó thắng thua. Đó chỉ là… một ly riêng, sạch sẽ.”
Hương cầm túi xách, bước ra khỏi cánh cửa, để lại tiếng cửa sổ đóng lại nhẹ nhàng. Quang đứng giữa không gian trống, tay chạm vào bức tường nhà, cảm nhận hơi lạnh của đêm Hà Nội.
**Bà Tâm:** “Ngày mai, sông vẫn chảy, đá vẫn mạnh. Người ta sẽ còn thả cá, nhưng trên mặt nước, không còn bóng ai lặng im nữa.”
Quang gật đầu, mắt dõi về bờ sông sau nhà bà Tầm, nơi sương mờ đang bao phủ. Anh nhẹ nhàng mở tủ giày, lấy ra một cuốn sổ dày, viết tên mình và Hương, ký tên ly hôn, rồi đặt lên bàn trà.
*—*
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Quang cảm nhận được sự nhẹ nhõm tới từ việc buông bỏ. Đã qua bao đêm ngờ vực, những lời lẽ béo bở của Khánh, những con cá trê vô hồn, và những bí mật ướt át của Hương. Đó không phải là chiến thắng hay thất bại; đó là việc chọn cho mình một lối sống mới, không còn gò bó trong chiếc giỏ rác của phản bội hay hối hận. Anh nhìn ra cửa sổ, thấy ánh trăng yếu ớt phản chiếu trên mặt nước lặng lẽ, như lời thì thầm của thời gian hứa hẹn một khởi đầu sạch sẽ. Tâm hồn anh, dù còn vết thương, nhưng đã không còn sợ hãi hạ mình vào vực thẳm đắng cay. Lòng tự trọng, lần đầu tiên trong nhiều năm, được hồi sinh không do người khác công nhận, mà bởi chính quyết định của mình. Giữa tiếng gió thổi qua cánh đồng lúa và tiếng chuông nhà nguyện xa xa, Quang thở một hơi sâu, nhắm mắt lại, để cảm nhận từng nhịp đập của trái tim mình – một nhịp đập ổn định, tĩnh lặng và đầy hy vọng. Anh biết rằng, dù con đường phía trước còn đầy sương mù, bước chân của mình sẽ không còn lạc lõng. Cuối cùng, mỗi giọt nước mắt đã rơi trên con cá trê đã trở thành nước mắt thanh thản, tẩy sạch những tội lỗi cũ, để lại một khoảng không gian yên bình, nơi chỉ còn tiếng vọng của sự tha thứ và tiếng gọi nhẹ nhàng của một ngày mới.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*
Để lại một phản hồi