“Em lúc nào cũng nói thương mẹ, nhưng sao em bé bao giờ đối xử với mẹ anh như mẹ ruộ//t mình?”
Câu hỏi của chồng khiến tôi khựng lại giữa bữa cơm tối.
Tôi không nổi nóng, cũng không ồn ào. Tôi chỉ im lặng nhìn anh thật dài rồi nhẹ nhàng hỏi:
“Anh có chắc muốn biết câu trả lời không?”
“Dương nhiên.”
Tôi đang cười.
“Được rồi. Cuối tuần này, em đưa anh về nhà ngoại ba ngày. Sau ba ngày, nếu anh vẫn còn hỏi câu đó, em sẽ xin lỗi anh.”
Anh đồng ý ngay, có lẽ nghĩ rằng tôi đang cố gắng đánh trống lảng.
Tôi và anh kết thúc đã bảy năm.
Stack của tôi không phải là người xấu. Bà chỉ là kiểu truyền thông phụ nữ, luôn cho rằng con trai là nhất, dâu phải biết điều, phải hy sinh và phải xem nhà chồng là nhà mình.
Từ ngày cưới, tôi chưa từng nói lại bà.
Bà bảo tôi dậy sớm dạy ăn, tôi làm.
Bà bảo cuối tuần phải về rửa sạch màn, tôi cũng làm.
Bà đau đầu, tôi xin nghỉ phép đưa bà đi khám.
Bà viện, tôi thực hiện trắng nhiều đêm chăm sóc.
Bạn bè ai cũng bảo tôi là con dâu có mơ.
Nhưng trong mắt bà, tất cả chỉ là… điều hiển nhiên.
Có lần bà nói trước mặt họ hàng:
“Con dâu mà. Chăm mẹ chồng là hoàn phận.”
Không một lời cảm ơn.
Không một lần nào hỏi tôi có mệt mỏi không.
Trong khi đó, mỗi lần tôi về thăm mẹ đẻ, bà đều hỏi:
“Về làm gì lắm thế? Lấy chồng rồi thì lo nhà chồng trước.”
Tôi vẫn im lặng.
Vì tôi nghĩ, người già khác thế hệ, thôi thì rỗng tuếch.
Thế nhưng sự nhường nhịn của tôi lại trở thành lý do để chồng mặc nhiên cho rằng mọi chuyện đều bình thường.
Điều khiến tôi buồn nhất không phải mẹ chồng.
Mà là chồng.
Anh luôn nói:
“Mẹ anh thương em mà.”
Nhưng anh chưa bao giờ nhìn thấy tôi đã cố gắng dù thế nào đi nữa.
Anh chỉ nhìn thấy một điều…
Tôi vẫn gọi mẹ chồng là “mẹ”, nhưng lại không thể thân thiết như mẹ lòng.
Thế nên hôm nay, khi anh hỏi câu kia, tôi quyết định để anh tự tìm câu trả lời.
Sáng thứ bảy, hai vợ chồng đưa con về gửi bà nội rồi chạy xe hơn hai trăm cây về quê ngoại.
Medium to the input, mẹ tôi đã chờ.
Bà vừa thấy xe đã cười tươi.
“Ôi, hai đứa trẻ về rồi à? Đi đường có mệt không?”
Chưa bước xuống xe, bà đã chạy ra túi xách giúp đồ đồ.
Tôi bảo:
“Để con tự mang.”
Bà cười:
“Con đi đường xa, để mẹ làm.”
Ngăn tôi hơi ngượng.
Có lẽ đây là lần đầu tiên anh được mẹ vợ đón như vậy.
Ngày dài, mẹ nấu toàn món anh thích.
Cá kho.
Canh chua.
Thịt rung.
Rau êm.
Đến lúc ăn, mẹ cơ gắp thức ăn vào bát anh.
“Con ăn đi, chắc trên thành phố bận lắm.”
Anh cười:
“Mẹ cứ để con tự bốc.”
Bà lắc đầu.
“Lâu lắm mới về, để mẹ chăm.”
Tối hôm đó, anh định rửa bát.
Mẹ tôi đã nhận được.
“Con nghỉ đi. Đi làm cả tuần rồi.”
Anh đứng tự do.
Tôi chỉ im lặng quan sát.
Thứ hai ngày.
Sáng sớm anh dậy quét sân.
Mẹ tôi đã phát hành tới.
“Trời ơi, con làm gì thế?”
“Con phụ mẹ.”
“Không cần thiết. Khách về chơi mà.”
Anh cười:
“Con đâu phải khách.”
Mẹ tôi nhìn anh rồi cười hiền:
“Con là con rể. Về đây để nghỉ.”
Tôi thấy ánh mắt anh khựng lại.

Chiều hôm nay, trời bất ngờ đổ mưa.
Anh chạy ra sân sân thu quần áo.
Mẹ tôi cũng chạy theo.
Hai người tranh nhau cái bóng đồ.
Đến lúc vào nhà, bà lấy khăn lau tóc cho anh.
“Ướt rồi, coi nhẹ cảm.”
Anh cười ngượng.
Có lẽ từ nhỏ đến lớn, anh chưa từng được mẹ vợ chăm như vậy.
Đêm thứ hai, tôi nghe mẹ gọi nhỏ:
“Con ngủ chưa?”
“Dạ chưa.”
“Mẹ để ít tiền trong túi áo chồng con.”
Tôi ngạc nhiên.
“Để làm gì?”
“Mấy bữa trước nghe con nói nó đang tính đổi xe đi làm.”
“Con bảo nó đừng biết.”
Tôi sạch sẽ.
Mẹ tôi năm nay đã ngoài sáu mươi rồi.
Tiền tiết kiệm tiết kiệm có bao nhiêu.
Vì thế bà vẫn tĩnh lặng nghĩ cho con rể.
Thứ ba ngày sáng.
Trước đó, mẹ gói đầy cốp xe.
Óc.
ồ.
Óc khô.
Óc trái cây.
Tôi cười:
“Mẹ giữ lại mà ăn.”
Bà lắc đầu.
“Ở quê còn kiếm được. Thành phố cái gì cũng phải mua.”
Lúc xe chuẩn bị lăn bánh, bà dúi vào tay tôi một túi nhỏ.
“Đừng mở trước mặt mẹ.”
Đến đầu làng, tôi mở ra.
Bên trong triệu đồng.
Kèm giấy viết in:
“Đừng nói với chồng. Phòng khi con cần.”
Tôi quay mặt đi lau nước mắt.
quãng đường trở về, chồng tôi im lặng suốt chặng đường.
Tối hôm nay anh bất ngờ hỏi:
“Mẹ em… lúc nào cũng vậy à?”
Tôi gật đầu.
“Từ nhỏ đến lớn.”
Anh hỏi lại:
“Bảo giờ bà cũng lo cho em trước?”
“Ừ.”
“Đã lấy lại được chưa?”
“Vẫn thế.”
Anh im lặng rất lâu.
Tôi khai thác hai loại nước rồi ngồi xuống cạnh anh.
“Anh còn nhớ câu hỏi em không?”
Anh đầu ra.
Tôi nói chậm rãi…
“Mẹ anh thương em, đúng vậy. Nhưng tình thương của mẹ anh là tình thương có điều kiện và có ranh giới. Với mẹ anh, em là con dâu – là người ngoài bước chân vào gia đình này để gánh chịu một phần, để lo toan cho con trai và cháu nội của bà. Em làm tốt, bà coi là hiển nhiên. Em làm tốt, bài tập nhắc nhở. Chưa một lần bà hỏi em có mệt mỏi không, có buồn không, hay công việc của em dạo này thế nào.
Còn mẹ em thì sao? Ba ngày qua anh đã thấy rồi đấy. Với mẹ em, anh là con rể, nhưng bà đón tiếp anh như một vị khách quý, chăm sóc anh như một người con cọng. Bà được rửa bát, thắng quét sân không phải vì coi anh là người ngoài, mà vì bà xót con rể đi làm cả tuần vất vả. Bà Yên tĩnh tiền cho anh đổi xe, Yên tĩnh kiếm tiền dành riêng cho em phòng thân. Sự chu đáo và bao dung đó của mẹ, tất cả đều bắt nguồn từ một lý do duy nhất: Mẹ yêu thương em, nên mẹ thương trải cả người đàn ông bên cạnh em. Mẹ muốn xử lý thật tốt cho anh, để anh cảm động mà xử lý tử tế hơn với con gái của mẹ.
Anh hỏi em tại sao không xem mẹ chồng như mẹ đẻ. Vậy anh thử nghĩ xem, mẹ anh có bao giờ xem em là con sinh chưa?
Mẹ đẻ của em chưa từng bắt anh phải dậy sớm cung cấp nhà vợ. Mẹ đẻ của em chưa từng đứng trước mặt họ hàng nói rằng việc làm anh chăm sóc bố mẹ vợ là hoàn toàn tự nhiên. Mẹ sống của em lại càng không bao giờ bảo anh đừng về nhà nội nữa mà hãy lo cho nhà ngoại trước đi.
Tình cảm là tấm kính hai chiều, anh ạ. Em gọi mẹ anh là mẹ, kính quan trọng bà, chăm sóc bà khi đau ốm, chu toàn mọi công việc trong suốt bảy năm qua – đó là nhà trách nhiệm, là sự tôn trọng và đạo đức của một người dâu. Nhưng để được sự thân thiết, gần gũi và tự nhiên như với mẹ hoàng, thì điều đó cần sự ấm áp từ cả hai phía. Em không thể hiến dâng một thứ tình cảm lòng thịt vô điều kiện cho một người luôn vạch ranh giới ‘mẹ chồng – con dâu’ với mình.”
Tôi nói xong, nhẹ nhàng nhấp một lần nước ấm.
Phòng khách bị chìm vào một khoảng thời gian kéo dài. Chồng tôi cúi thật thấp, hai bàn tay đan chặt vào nhau. Tôi nhìn thấy đôi vai anh nhẹ nhàng chạy lên. Có lẽ là những trải nghiệm thực tế trong ba ngày qua ở nhà ngoại, cùng những lời gan ngỗng của tôi, đã dập tắt hoàn toàn tự mãn và vô tâm trí lâu nay trong anh. Anh đã hiểu rằng, sự yên bình trong gia đình này suốt bảy năm qua không phải tự nhiên mà có, mà nó được đánh đổi bằng cách đi trong thùng rác và yên tĩnh của vợ mình.
Lá sau, chồng tôi thả đầu lên, mắt viền anh đỏ hoe. Anh chạy nắm lấy tay tôi, giọng nói ngọt ngào:
“Anh xin lỗi… Anh sai rồi. Trước giờ anh quá vô tâm, cứ nghĩ chỉ cần em không hơn là suy nghĩ là em đang hạnh phúc. Anh cảm ơn em vì đã chăm sóc mẹ anh chug như vậy. Từ nay về sau, anh sẽ không bao giờ đòi hỏi em những điều vô lý ấy nữa. Và anh hứa, anh cũng sẽ đối xử với mẹ em thật tốt, bằng cả góc lòng của một người con trai.”
Tôi nhìn anh, nhẹ nhàng và gật đầu. Nút thắt trong suốt bảy năm cuối cùng cũng được dỡ bỏ. Tôi biết cuộc sống sau này có thể vẫn còn những con va mẹ chồng nàng dâu, nhưng từ bây giờ, tôi đã có một người chồng biết nuôi hiểu, biết bảo vệ và bảo vệ phía sau mình. Chuyến đi ba ngày về nhà ngoại ấy, sự thật đã lưu lại cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Để lại một phản hồi