Cúi đầu làm lụng suốt mười hai năm để nuôi chồng học y đến ngày trở thành bác sĩ chuyên khoa nổi tiếng. Thế như khi giàu sang, anh ta lại chê tôi chỉ là “mùi bếp núc”, âm m/ưu cư//ớp hết tài sản để rước “phòng nhì” về nhà. Nhưng ngay trong đêm vinh danh hôm nay, tôi đã chuẩn bị một cái kết khiến cả hai thân bại danh liệ//t…
Màn hình chiếc laptop trước mặt hắt ra thứ ánh sáng xanh nhợt giữa căn phòng làm việc tối om. Kim đồng hồ đã chỉ đúng hai giờ sáng.
Tôi ngồi bất động, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, từng giọt lạnh buốt.
Trên màn hình là đoạn video được trích xuất từ camera hành trình lắp trong chiếc Mercedes GLC của chồng tôi.
Tiếng cười khúc khích xen lẫn những lời thì thầm tình tứ vang lên rõ mồn một.
“Cường à, bao giờ anh mới đuổi cái bà vợ lúc nào cũng ám mùi dầu mỡ ấy ra khỏi căn biệt thự vậy? Em chán phải lén lút thế này lắm rồi. Em muốn đường đường chính chính dọn về sống cùng anh.”
Giọng nói ấy tôi nhận ra ngay.
Là Ngọc.
Con gái duy nhất của Chủ tịch Hội đồng quản trị Bệnh viện Quốc tế Minh Tâm – nơi chồng tôi đang làm Trưởng khoa Ngoại.
Tiếng cười của Trần Minh Cường – người đàn ông đã là chồng tôi suốt mười lăm năm – vang lên đầy đắc ý.
“Em cứ yên tâm. Luật sư của anh chuẩn bị xong hết hồ sơ rồi. Vài hôm nữa anh sẽ đưa cho Hương ký, bảo là giấy tờ phục vụ mở rộng công ty suất ăn công nghiệp của cô ấy.”
“Chỉ cần cô ta ký xong, toàn bộ biệt thự, cổ phần, tiền tiết kiệm và tài sản đứng tên chung sẽ hợp pháp chuyển sang cho anh.”
“Sau đó anh sẽ ném hết quần áo của cô ta ra ngoài cổng. Cùng lắm chỉ biết ngồi khóc. Một con bé nhà quê học chưa hết đại học như cô ta thì biết gì về pháp luật.”
Hai người cùng bật cười.
Ngọc còn hô/n c//hụt một cái rồi nói:
“Đúng vậy. Anh bây giờ là bác sĩ ngoại khoa nổi tiếng cả HN. Người đứng cạnh anh phải là phụ nữ có học thức, có địa vị như em, chứ đâu phải loại đàn bà chỉ biết quanh quẩn bếp núc, người lúc nào cũng mùi thức ăn.”
…
Ngực tôi như bị ai cầm búa giáng mạnh.
Tay run đến mức làm rơi cả con chuột máy tính xuống sàn.
Mười hai năm ký ức ùa về như một cơn lũ.
Ngày ấy…
Chúng tôi chỉ là hai sinh viên nghèo.
Gia đình Cường làm ăn phá sản.
Bố anh bệnh nặng.
Mẹ phải bán từng mảnh ruộng để trả nợ.

Có lúc anh định nghỉ học vì không đủ tiền đóng học phí năm thứ ba Đại học Y Hà Nội.
Chính tôi là người níu anh lại.
Tôi gác ước mơ học đại học của mình.
Ban ngày từ bảy giờ sáng đến năm giờ chiều, tôi làm nhân viên chăm sóc khách hàng cho một công ty viễn thông.
Buổi tối, tôi chạy bàn ở quán ăn đến gần nửa đêm.
Về nhà, tôi lại thức đến hai, ba giờ sáng nhận nhập liệu thuê trên máy tính.
Có những ngày tôi chỉ ngủ ba tiếng.
Bữa sáng là gói mì tôm.
Bữa trưa là hộp cơm bình dân ba mươi nghìn đồng.
Mọi đồng tiền kiếm được, tôi đều dành để đóng học phí cho Cường.
Tiền giáo trình.
Tiền thực tập.
Tiền thuê trọ.
Tiền mua kính hiển vi, dụng cụ học tập.
Thậm chí khi anh đi thực tập bệnh viện cần một chiếc laptop mới, tôi đã bán luôn sợi dây chuyền vàng mẹ để lại trước khi mất.
Còn bản thân…
Suốt nhiều năm chỉ mặc vài bộ quần áo cũ bạc màu.
Tôi chưa từng tiếc.
Bởi mỗi lần nhìn Cường khoác chiếc áo blouse trắng, ánh mắt sáng rực vì được theo đuổi ước mơ, tôi lại tự nhủ:
“Rồi sau này anh ấy thành công, mình sẽ hạnh phúc.”
Và đúng là anh thành công thật.
Sau khi tốt nghiệp bác sĩ nội trú, rồi học lên chuyên khoa II, Cường nhanh chóng trở thành một trong những bác sĩ ngoại khoa giỏi nhất thành phố.
Thu nhập mỗi tháng lên tới hàng trăm triệu đồng.
Chúng tôi mua được căn biệt thự hơn 25 tỷ đồng ở khu đô thị cao cấp.
Trong gara có hai chiếc ô tô tiền tỷ.
Còn tôi cũng gây dựng được công ty cung cấp suất ăn công nghiệp cho trường học và bệnh viện, doanh thu mỗi năm hàng chục tỷ đồng.
Nhưng…
Càng đứng trên đỉnh cao.
Anh càng coi thường người đã đưa mình lên đó.
Anh bắt đầu về nhà lúc nửa đêm.
Thường xuyên cáu gắt.
Khó chịu vì cách ăn mặc của tôi.
Không bao giờ cho tôi xuất hiện trong những buổi tiệc của giới bác sĩ.
Một tuần trước…
Khi tôi đang chỉnh lại cổ áo vest cho anh trước gương, Cường gạt mạnh tay tôi ra.
“Hương!”
“Em đừng đi cùng anh tối nay.”
“Tại sao?”
“Em nhìn lại mình đi.”
“Suốt ngày chỉ biết bếp núc.”
“Quần áo thì quê mùa.”
“Nói chuyện cũng chẳng sang.”
“Đứng cạnh em, anh thấy mất mặt với đồng nghiệp.”
Lúc ấy tôi chỉ im lặng.
Tôi cứ nghĩ…
Có lẽ anh mệt.
Có lẽ áp lực công việc.
Nhưng hôm nay…
Tôi mới hiểu.
Trong mắt anh.
Tôi chẳng khác gì món đồ cũ cần vứt bỏ.
…
Tôi lau nước mắt.
Không.
Tôi sẽ không để mình trở thành kẻ đáng thương.
Nếu anh muốn chơi trò bẩn…
Tôi sẽ cho anh biết thế nào là trả giá.
Tôi mở máy tính làm việc của Cường.
Mật khẩu vẫn là ngày cưới của chúng tôi.
Thật mỉa mai.
Người đàn ông phản bội vợ lại dùng chính ngày cưới làm mật khẩu.
Tôi lần lượt mở các thư mục.
Hồ sơ tài chính.
Sao kê ngân hàng.
Hợp đồng bệnh viện.
Cho đến khi mắt dừng lại ở một thư mục có tên:
“DỰ ÁN ĐẶC BIỆT.”
Linh cảm chẳng lành khiến tim tôi đập dồn dập.
Tôi mở ra.
Chỉ vài phút sau…
Toàn thân tôi lạnh toát.
Đây không còn là chuyện ngoại tình nữa.
Cường và Ngọc đã cấu kết lập khống hồ sơ mua sắm thiết bị y tế trị giá 50 tỷ đồng.
Điều kinh khủng hơn…
Họ sử dụng chính công ty suất ăn của tôi làm doanh nghiệp trung gian để hợp thức hóa dòng tiền.
Nói cách khác…
Họ định biến tôi thành vật thế mạng.
Khi vụ việc vỡ lở.
Tôi sẽ là người bị khởi tố về tội lừa đảo, rửa tiền và chiếm đoạt tài sản.
Còn hai người họ sẽ mang toàn bộ số tiền đó ra nước ngoài, ung dung hưởng thụ.
Tôi siết chặt bàn tay đến bật máu.
Khóe môi từ từ nhếch lên.
“Cường…”
“Anh đã quên một điều.”
“Người phụ nữ từng thức trắng suốt mười hai năm để đưa anh lên đỉnh cao…”
“…cũng chính là người hiểu anh hơn bất kỳ ai.”
“Và lần này…”
“Chính tôi sẽ kéo anh xuống đị//a ngụ/c.”
êm vinh danh bác sĩ tiêu biểu toàn thành phố diễn ra tại trung tâm hội nghị 5 sao sang trọng bậc nhất.
Trần Minh Cường xuất hiện trong bộ suit may đo lịch lãm, tay trong tay cùng Ngọc – cô tiểu thư đài các của Chủ tịch Bệnh viện Minh Tâm. Xung quanh họ là tiếng máy ảnh nháy liên tục, những lời tung hô, ngưỡng mộ từ giới y khoa và giới truyền thông.
Cường tươi cười rạng rỡ, chuẩn bị bước lên bệ phóng cao nhất của sự nghiệp. Anh ta tuyệt nhiên không thấy tôi xuất hiện. Trong mắt anh ta, con vợ “mùi bếp nudc” chắc hẳn đang ở nhà ôm mặt khóc lóc hoặc ngu ngốc ký vào xấp giấy tờ giải thể công ty mà anh ta cài gắm sẵn.
Khi MC xướng tên Trần Minh Cường lên nhận giải thưởng “Bác sĩ Ngoại khoa Xuất sắc của năm”, hội trường vỗ tay rần rần. Cường cầm micro, cất giọng đầy truyền cảm: “Tôi có được thành công hôm nay là nhờ sự dẫn dắt của Ban lãnh đạo Bệnh viện Minh Tâm, và đặc biệt là sự đồng hành của một người phụ nữ tuyệt vời…”
Anh ta liếc nhìn Ngọc đầy tình tứ.
Nhưng lời chưa nói hết, toàn bộ màn hình LED khổng lồ phía sau sân khấu đột ngột tối đen.
Tiếng xì xầm rộ lên. MC lúng túng. Cường khựng lại.
Tách.
Màn hình bật sáng trở lại. Nhưng không phải là video hành trình sự nghiệp của vị bác sĩ tài năng, mà là đoạn clip trích xuất từ camera hành trình chiếc GLC.
Giọng nói của Ngọc và Cường vang vọng khắp hội trường qua hệ thống âm thanh công suất lớn: “Cường à, bao giờ anh mới đuổi cái bà vợ lúc nào cũng ám mùi dầu mỡ ấy ra khỏi căn biệt thự vậy?” “Chỉ cần cô ta ký xong, toàn bộ tài sản sẽ thuộc về anh. Một con bé nhà quê học chưa hết đại học như cô ta thì biết gì về pháp luật…”
Cả hội trường đóng băng. Nụ cười trên môi Cường dại ra. Ngọc mặt cắt không còn một giọt máu, hoảng loạn nhìn quanh.
Chưa dừng lại ở đó. Màn hình tiếp tục chuyển cảnh, hiển thị toàn bộ sơ đồ dòng tiền, bảng khống giá thiết bị y tế 50 tỷ đồng cùng hàng loạt hóa đơn, chữ ký giả do Cường và Ngọc thực hiện.
Đúng lúc này, cánh cửa lớn của hội trường mở tung.
Tôi bước vào. Không phải trong bộ dạng xộc xệch, ám mùi dầu mỡ như anh ta vẫn miêu tả. Tôi khoác lên mình bộ áo dài nhung đen sang trọng, mái tóc búi cao, bước đi tự tin và ngẩng cao đầu.
Đi cùng tôi là lực lượng Công an Kinh tế và Cảnh sát Điều tra.
Chủ tịch Bệnh viện Minh Tâm – bố của Ngọc – ngã xập xuống ghế, tay ôm lấy ngực. Ngọc gào lên: “Tắt đi! Tắt ngay đi! Đồ điên, cô làm cái gì thế này?!”
Tôi thong thả bước lên sát khán đài, nhìn thẳng vào mắt người chồng mười lăm năm chăn gối. Gương mặt anh ta lúc này cắt không còn một giọt máu, đôi chân run rẩy không đứng vững.
“Cường này,” tôi cất giọng rõ ràng qua chiếc micro dự phòng. “Anh tưởng một con bé nhà quê không học hết đại học thì ngốc lắm sao?”
“Anh quên mất rằng, mười hai năm qua tôi làm nhân viên chăm sóc khách hàng viễn thông, tôi hiểu thế nào là lưu trữ dữ liệu. Tôi nhập liệu thuê suốt hàng nghìn đêm, nên tôi thuộc lòng từng ngóc ngách hệ thống kế toán. Và quan trọng nhất… công ty suất ăn của tôi có hẳn một đội ngũ luật sư và kiểm toán riêng. Mọi hồ sơ anh lén cắm vào để biến tôi thành vật thế mạng, tôi đã chuyển thẳng cho Cơ quan Điều tra từ sáng nay.”

Một sĩ quan công an bước lên sân khấu, đọc lệnh khởi tố và bắt tạm giam đối với Trần Minh Cường và Trần Bích Ngọc về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” và “Vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng”.
Cú tát chí mạng này không chỉ tước đi chiếc áo blouse trắng mà Cường luôn tự hào, mà còn vĩnh viễn tống anh ta và nhân tình vào tù. Bệnh viện Minh Tâm đứng trước nguy cơ phá sản, gia đình chủ tịch sụp đổ hoàn toàn trong một đêm.
Chiếc còng số 8 lạnh ngắt bập vào tay Cường. Trước khi bị dẫn đi, anh ta quỳ gục xuống chân tôi, nước mắt giàn giụa, van xin trong tuyệt vọng: “Hương… anh sai rồi! Xin em… cứu anh với! Anh bị cô ta dụ dỗ… Xin em nhớ lại tình nghĩa mười hai năm qua…”
Tôi cúi xuống, nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh như băng, khẽ thì thầm vào tai anh ta lời cuối cùng:
“Tình nghĩa mười hai năm qua, tôi đã dùng nó để đưa anh lên đỉnh cao. Còn sự tàn nhẫn của anh hôm nay, tôi dùng nó để tiễn anh về đúng nơi anh thuộc về: Đáy xã hội.”
Tôi quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh đầu lại. Mùi dầu mỡ bếp túc năm xưa đã thôi bám trên áo tôi từ lâu. Giờ đây, chỉ còn lại mùi của tự do, của sự tái sinh sau một cơn mộng dài.
Để lại một phản hồi